Buồn…

0
32

Lúc này, đã bước sang giờ cuối cùng của ngày – vẫn trong giai đoạn dịch bệnh hoành hành… nhớ lại 2 tình huống bệnh nhân ghé vào cầu cứu… mà mình đành bất lực và ngẫm…

CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT:

Vừa xãy ra chiều tối nay, tầm 6-7 giờ, có một người phụ nữ đi xe máy chở cậu thanh niên dáng vẽ đờ đẫn ghé nhà thuốc của mình. với vẻ lo lắng cô ấy hỏi:

– Chú ơi, con tôi bị té xe từ hôm qua mà nay càng ngày có vẻ nó càng lú lẫn, không tỉnh táo như bình thường giờ phải làm sao?

– Cháu có buồn nôn hay nôn ói gì không Chị? – Tôi hỏi?

– Cháu không nôn nhưng có vẻ chậm chạp và không tỉnh táo chú ạ. Chú cho cháu nằm đây hay cho cháu thuốc gì uống được không?

– Dạ không được chị ơi – Trường hợp này chị phải nhanh chóng đưa cháu vào Bệnh viện để các Bs kiểm tra và theo dõi sát tình trạng chấn thương của Cháu chị nhé.

Nghe tôi nói đến đây người phụ nữ lúc này mới òa khóc và nói:

– Nãy giờ Tôi đã chở cháu đi đến 4 Bệnh viện rồi, nhưng người ta nói dịch nên không có Bệnh viện nào cho vào…

Giờ xin Chú cho Cháu thuốc gì uống cho qua đêm nay rồi mai tính tiếp… Mình không lạ gì thực tế này nên giải thích và bày cách cho Chị ấy:

– Chị gọi báo 115 tình hình của cháu để người ta hướng dẫn chị hoặc chị lại ngã tư chổ chốt mấy anh công an trình bày rồi nhờ họ gọi điện cho y tế hoặc họ giúp chở cháu vào Bệnh viện… lúc này chị ấy càng cuống và khóc to hơn, trong cơn thổn thức chị ấy nói: tôi vừa ở đó trình bày, mấy chú công an vừa la tôi bảo đi Bệnh viện thì liên hệ với y tế chứ ở đây đâu giải quyết…

Không thể để cho người phụ nữ mang con về nhà để qua đêm trong tình trạng này, mình đành bày cách cho chị ấy gần đây, có phòng khám tư nhân, Chị hãy chở cháu lại đó khám và theo dõi Chị nhé, nếu diễn tiến như thế nào phòng khám sẽ xử lý hoặc chuyển cháu vào Bệnh viện…

Bất lực quá mình đành nói vậy thôi chứ mình cũng không tin phòng khám khu vực này còn hoạt động, và mình cũng quên mất không kịp khuyên chị ấy lên mạng tìm số điện thoại đường dây nóng của sở y tế để được nhập viện theo dõi chấn thương sọ não… không biết bây giờ cậu bé ấy ra sao…

CÂU CHUYỆN THỨ 2:

Cách đây chừng 2 tuần, cũng tầm 23 giờ đêm, có 2 vợ chồng ghé nhà thuốc của mình mua thuốc. Người vợ mới sinh con nhỏ được 2 tháng, mấy hôm nay ốm và sốt, nay sốt cao 42 độ nên chồng chở vợ vào Bệnh viện.

– Họ cũng chở nhau ghé 3-4 bệnh viện nhưng ở đâu bảo vệ đo thân nhiệt thấy sốt cao cũng không cho vào vì sợ lây nhiễm covid… sau khi đi hết 3-4 bệnh viện, đã gần nữa đêm, 2 vợ chồng đành bất lực chở nhau về – mặc cho số phận, thấy nhà thuốc của Đức còn mở cửa nên ghé vào mua thuốc…

Đức bán thuốc và tư vấn họ cách điều trị và tự theo dõi ở nhà… Càng ngẫm, càng thấy đường lối và thực tế sao xa rời nhau quá, tính mạng dân nghèo thật mỏng manh… chẳng lẽ cứ sốt là bị nhiễm Covid sao? mà cho dù họ là F0 thực sự thì Bệnh viện cũng có quy trình sàng lọc và điều trị đúng tuyến cho người dân chứ??? Nếu họ sốt do 1 nguyên nhân khác và tử vong do không được can thiệp y tế???

Buồn…

Sáng nay, Tôi cũng vừa nhắn tin cho 1 người bạn trực chiến ở trung tâm phòng chống dịch của thành phố để hỏi số điện thoại tư vấn điều trị F0 tại nhà và số điện thoại gọi cấp cứu khi F0 trở nặng để tư vấn – cung cấp cho người dân khi cần… Tiếc là bạn ấy chắc là quá bận nên chưa kịp chuyển lại thông tin sáng nay.

Mong có ai đó có tầm ảnh hưởng của ngành y tế thành phố đọc được bài viết này của tôi để có chỉ đạo các cơ sở khám chữa bệnh làm đúng vai trò cấp cứu và khám chữa bệnh của mình.

VAN DUC NGUYEN