Bậy bạ quá hà!…

0
343

Mấy hôm nay ông Ba đi lên thăm cháu ngoại học lớp 1 ở Sài gòn, nên vắng ông cũng buồn tẻ. Tiếng chim hót không trong trẻo như mọi ngày. Bà Hai cười thầm, “Lẩm cẩm thiệt rồ “.

Sáng nay bà đang pha café thì ông Ba cũng vừa bước qua nhà. Bà sững sốt:

– Ủa! Về hồi nào vậy?

Ông Ba rầu rỉ:

– Tui trốn về bà ơi! Trời mưa tầm tả tui về tới nhà gần 9 giờ tối.

Bà Hai gặng hỏi:

– Lên thăm cháu ngoại mà trốn về là sao?

– Tui mắc cỡ .Không giảng giải được cho cháu học lớp 1.

– Là sao? Ông nói gì trớt quớt vậy?

Ông Ba chậm rãi nói tiếp:

– Tui bị ba má nó bán cái. Tụi nó dạy không được chỉ qua tui.

Bà Hai cười lớn:

– Trời! Dạy cho thằng nhỏ lớp 1 mà ba người dạy không xong, tệ thiệt!

Ông Ba tức quá cũng đập bàn:

– Tui hỏi bà nè: Cháu hỏi ba nó “đánh ghen” là gì? Ba nó chỉ qua má nó. Má nó chỉ qua tui:  “Con hỏi ông nội đi”.

Tui ráng giải nghĩa:

– Đánh ghen là mình ghét người nào đó, mình uýnh cho hết giận.

Nó hỏi tiếp:

– Vậy ba má con với ông ngoại có đánh ghen không?

Tui bí quá trả lời:

– Gia đình mình thương yêu nhau, không có đánh ghen cháu à.

Nó cười hí hửng:

-Con ghét thằng Tâm hay giựt bánh của con. Chắc con phải đánh ghen nó.

Tui chưa kịp nói gì thì nó nói tiếp:

– Trong sách cô dạy ăn cứt gà là dũng cảm hả, ông ngoại?

Ba nó nghe vậy la lên:

– Sách nào viết kỳ vậy?  Con đừng nói bậy bạ. Cứt là chất dơ dáy mất vệ sinh con gà ị ra, ăn vô miệng cho chết hả?.

Nó lật trang sách ra, ba người lớn chụm đầu vô coi. Trời ơi! đúng là như vậy bà ơi.

Má nó đánh trống lảng:

– Thôi! Bỏ qua sách Tiếng Việt đi, con lấy sách toán ra đọc cho má nghe.

Nó đếm:

– Một, hai, ba, bốn cái làn…

Ngẩng đầu lên nó hỏi:

– Làn là cái gì vậy má?

– Ờ! Giống như cái giỏ mà người ta hay đựng trái cây.

Má nó chỉ cái giỏ trái cây đang chưng trên bàn thờ sau ngày đám giỗ.

– Cái làn là cái đó.

Ba nó lầm bầm:

– Chọn thí dụ nào cho con nít dễ biết, dễ thấy. Gì mà làn làn…

Thằng nhỏ đọc liên tục:

 – Bốn cái làn, bốn cái làn…

Ba nó bực quá nói lớn:

– Chuyển qua đếm cái khác đi con. Bốn cái làn, bốn cái làn hoài lẹo lưỡi bây giờ. Ý! Ba ơi, bốn cái làn là… là. . bán… cái…

Ba nó nhìn má nó cười sặc sụa. Má nó nạt:

– Để thằng nhỏ học. Bán cái gì mà cười như điên vậy. Bốn cái làn là bán cái…

Mẹ nó trợn mắt:

– Bán cái…Trời ơi! Chết thằng nhỏ. Ngưng, ngưng lại, con ơi!

Tui chạy vô phòng la lên:

– Cho tao trốn về nhà. Tụi bây dạy thằng nhỏ sao thì dạy, tao thua…

Bà Hai cười đỏ mặt tía tai. Bà nói đứt quãng:

– Thôi, thôi.Tui cũng trốn luôn…

SƯU TẦM