Ai xứng đáng hơn?…

0
459

CHUYỆN KHÔNG VUI VỚI PHÓ GIÁO SƯ TIẾN SĨ: VỀ SOÁI CA HỌ DƯƠNG

Bạn tôi, một Phó giáo sư tiến sĩ dạy ở một trường đại học lớn ở phía nam, vừa gọi điện thoại phàn nàn một chuyện có liên quan đến soái ca họ Dương. Ông hỏi:

– Này ông Chu Mộng Long. Tôi hỏi ông, cái thằng giang hồ họ Dương ấy chỉ bỏ ra 5 triệu rồi viết giấy hứa sẽ quyên góp 35 triệu giúp cho cô bé bị hành hạ, nhục mạ ở Hưng Yên, thế mà được đông đảo người dân tôn sùng như thần tượng, lại nổi tiếng trong Nam ngoài Bắc, là sao?

Nghe cái giọng khó chịu của ông Phó, tôi bật cười:

– Ông gato à? Cứ coi như họ Dương bỏ ra 5 triệu để mua danh ban đầu. Sau đó mọi người chuyển khoản cả trăm triệu, thậm chí tiền tỉ cũng chẳng sao. Cho dù họ Dương kia chỉ giữ lời hứa chuyển cho gia đình 35 triệu, còn lại tùy tiện sử dụng cũng không phạm pháp. Vậy là một vốn bốn lời, nhưng lợi cho cả hai. Chẳng hơn khối thằng không biết làm gì hoặc làm những việc vô nghĩa, suốt ngày khoe đủ thứ, nhưng cứ đòi nổi danh à?

Nghe đến đó, ông Phó xuống giọng:

– Cái đất nước mình tệ hại quá ông Chu Mộng Long ạ. Vừa rồi Liên hiệp các hội khoa học và Kỹ thuật in quyển sách “Tấm gương người làm khoa học” vinh danh tôi, với công lao của tôi to lớn nhường ấy, nhưng thật đau xót là chẳng ai biết. Thậm chí tôi khoe lên FB rồi mà cũng ít người quan tâm…

Tôi lại phải bật cười lần nữa:

– Sao cái việc ấy đến với ông muộn vậy? Năm tôi vừa bảo vệ xong tiến sĩ, cái liên hiệp hội đó đã cho người liên hệ với tôi ngay để vinh danh tôi. Lúc đầu tôi chỉ cung cấp cái lý lịch khoa học. Cung cấp xong họ không chịu. Họ đặt một loạt các câu hỏi, rằng “cơ duyên” nào ông đã đến với khoa học, ông phải chịu gian nan và thiệt thòi gì, tinh thần cống hiến của ông ra sao, sức tác động của những công trình, bài báo mà ông viết? Tôi trả lời ngắn, rằng chẳng “cơ duyên” nào cả. Tất cả chỉ vì miếng cơm manh áo, những công trình thì xếp xó, những bài báo thì chẳng mấy ai đọc, có đâu mà tác động hay ảnh hưởng đến ai? Đó là lý do tôi chán cái gọi là khoa học ở Việt Nam. Cho nên hiện giờ tôi chọn viết Blog và Facebook. Món này khoa học hơn và tác động xã hội mạnh hơn. Đại diện của Liên hiệp đó yêu cầu tôi không được nói thế. Họ đưa cho một cái mẫu của một người đã được vinh danh trong tập trước và bảo tôi viết theo. Tôi đọc thấy bài mẫu đó người viết tự bơm mình lên như bong bóng. Tôi hỏi, thế là tôi tự ngợi ca tôi? Rồi sao nữa? Họ nói tôi cứ tự viết về mình đi, sau đó họ sẽ biên tập bằng cách đổi ngôi thứ nhất sang ngôi thứ ba, tôi tự ngợi ca tôi nhưng người khác sẽ đứng tên. Rồi họ hướng dẫn sau khi viết xong thì nộp 14 triệu cho họ để in sách, in xong họ sẽ gửi biếu một quyển. Thế là tôi giãy đành đạch và nói thẳng thừng. Một là tôi không thể tự ngợi ca mình một cách trơ trẽn. Hai là tôi không háo danh để mua danh. Việc làm ấy lãng xẹt và vô nghĩa…

Ông Phó vội cắt ngang:

– Này ông chớ dại mà tiết lộ cái điều ấy đấy…

Tôi cười ha ha:

– Vâng, tôi chỉ tiết lộ chuyện của tôi thôi. Để mọi người thấy rằng, một thằng trí thức làm sách in sách chỉ để cho mình đọc, viết bài tự khen mình, lại bỏ ra 14 triệu để mua danh trên cái quyển sách chỉ có riêng mình đọc, so với một anh giang hồ chỉ cần bỏ ra 5 triệu làm việc có ý nghĩa thì ai xứng đáng được mọi người tôn trọng hơn thôi!

Ông Phó vội cắt máy. Chuyện này quý ông trí thức lỡ đọc phải thì… cấm chửi đó nhe!

CHU MỘNG LONG