152 cái tát…

0
519

152 cái tát…

Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là “Miên” tha phương cầu thực.

Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế…

Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 – 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ… sang Sin bán dâm. 

Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3…

Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người “đào tẩu khỏi thiên đường” như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to…

TRƯƠNG CHÂU HỮU DANH

Bốn phụ nữ Việt Nam tới đầu thú lực lượng chức năng tại Đài Loan – Ảnh: Taiwan News

NHỤC ĐẢNG CỘNG SẢN CHỨ KHÔNG PHẢI NHỤC QUỐC THỂ…

Vụ 152 người Việt đi du lịch Đài Loan rồi không chịu về đã khiến ông đại biểu Quốc hội chỉ trích rằng đó là hành vi “làm nhục Quốc thể”. Đọc thấy mà tui té ngửa ra ghế cười như bị thọt lét.

Đúng ra thì ông ta phải nói hành vi kia là làm nhục đảng cộng sản của các ông chứ không nên cho rằng họ làm nhục Quốc thể. Bởi vì Việt nam thời cộng sản thì đất nước có quốc thể đâu mà bảo là Quốc nhục ?

Ngay cái điều 4 của Hiến pháp đã khẳng định chắc nịch rằng “đảng lãnh đạo toàn diện”, tức mặc nhiên đảng là cha, là mẹ. Trong một gia đình thì “con dại cái mang”, cha mẹ ăn ở thế nào thì con cái mới bỏ nhà đi bụi.

Vì vậy, phải nói đúng ra là hiện tượng người Việt nam tìm cách bỏ nước ra đi là hành vi “làm nhục đảng thể”. Tuy nhiên như vậy cũng chưa đúng bởi những người bỏ xứ ra đi họ có phải là đảng viên đâu mà bảo họ làm nhục đảng thể ? Ông nên nhìn vào cái đảng của ông kia cà, con cháu của họ lũ lượt bỏ nước ra đi, chính chúng mới là loại làm nhục đảng thể. Bởi cha mẹ chúng “ăn không từ thứ gì của dân” để cho chúng mang tiền sang tư bản ăn chơi. Ngược lại, những thường dân họ bỏ nước ra đi để bán sức lao động, có tiền gửi về xây dựng quê hương.

Càng nhục đảng thể hơn khi đảng chường cái mặt dày ra “nợ dai không muốn trả” ở dự án metro, thiếu Nhật bản có 100 triệu đô la Mỹ để họ liên tục réo nợ mà trơ mặt dày, đã vậy còn tự sướng kinh tế tăng trưởng, chỉ số GDP đạt tới 7,08%, dự trữ ngoại hối hơn 50 tỷ USD chứ nào phải không có tiền trả nợ.

Việc đảng lấy tư cách quốc gia đi vay mượn nước ngoài mà không chịu trả thì đó mới đích thị hành vi “đảng cộng sản đã làm nhục quốc thể”. Việc đảng giành quyền làm cha, làm mẹ nhưng để con cái bỏ nhà ra đi thì đó chính là hành vi “đảng tự làm nhục đảng thể” chứ không phải dân làm nhục quốc thể.

TRAN HUNG


Bữa cơm của bốn lao động người Hà Tĩnh trên một tàu cá Đài Loan (Nguồn: Andy Ip Gia Thien – Taiwan News)

CÓ MỘT CHUYỆN KHÁC ĐÁNG NHỤC HƠN

Không ít người tỏ ra phiền lòng trước sự kiện 152 người Việt đồng loạt bỏ trốn ngay khi đặt chân đến Đài Loan, với lo ngại rằng chuyến đi của họ đến quốc đảo này sẽ gặp rắc rối vì liên lụy. Thái độ này hoàn toàn hợp lý và dễ hiểu, mà thực tế là đoàn khách Việt Nam ngay sau đó đã bị giới chức Đài Loan thẩm vấn nhiều giờ ngay tại sân bay trước khi nhập cảnh. [1]

Chia sẻ thái độ đó, Đại biểu QH Lưu Bình Nhưỡng còn cho rằng sự việc sẽ “làm xấu hình ảnh của đất nước trong mắt bạn bè quốc tế” và coi hành động này là “làm nhục quốc thể”.[2]

Sự thực là không phải đến bây giờ người Việt mới bị để ý về chuyện bỏ trốn ở Đài Loan mà lâu nay với dư luận đảo quốc cái tên Việt Nam luôn xuất hiện đầu tiên mỗi khi bàn đến vấn đề lao động nhập cư bỏ trốn (runaway migrants). Trong số 70,000 lao động nước ngoài mất dấu ở Đài Loan, ít nhất một nửa là người Việt. [3]

Đó là còn chưa nói đến những điều không hay mà lao động người Việt của chúng ta đã làm trong thời gian cư trú và làm việc bất hợp pháp.

Búa rìu dư luận Đài Loan đã nặng nề, mà những lời chì chiết từ đồng bào quê hương xứ sở cũng khắc nghiệt không kém.
Nhưng, còn một sự thực khác mà báo chí dư luận Việt Nam ít khi nhắc đến.

Để đến được Đài Loan, người lao động Việt Nam, mà đa phần là thanh niên xuất thân từ các gia đình nghèo ở nông thôn, đang phải trả một mức phí cao hơn bất kỳ quốc gia nào khác.

Trong khi một lao động Thái chỉ mất tối đa $2,700 (USD), Philippines là $3,200 để được làm việc ở Đài Loan thì con số tương ứng cho một lao động Việt Nam là $7,000 [4]. Thực trạng này thật bất hợp lý khi mà chính quyền Đài Loan ấn định chung một mức sàn thấp đối với phí môi giới cho lao động từ mọi quốc gia, và lại càng khó chấp nhận nếu tính đến thực tế Việt Nam là nước nghèo nhất.

Với mức lương trung bình hiện tại vào khoảng $700, đa số lao động Việt Nam phải mất khoảng 1.5 năm lao động không công trả nợ với bản hợp đồng đầu tiên tối đa 3 năm. Trước 2017, khi Đạo luật Dịch vụ Lao động (Employment Services Act) chưa được sửa đổi và lao động nhập cư bị buộc phải rời khỏi Đài Loan sau 3 năm nếu muốn được tái tuyển dụng, lao động người Việt gần như không còn lựa chọn nào khác ngoài bỏ trốn để tiếp tục làm việc, nếu muốn có chút gì đó mang về sau thời gian bôn ba xứ người. [5]

Kết quả là trong năm 2016, nếu chỉ có 0.47% lao động Thái và 0.42% Philippines được ghi nhận ‘mất dấu’, thì con số tương ứng của Việt Nam là 6.86%. [6]

Làm việc bất hợp pháp có thể giúp người lao động Việt Nam có thêm thu nhập gửi về cho gia đình, nhưng đồng thời cũng mang tới nhiều rủi ro vì điều kiện làm việc không an toàn, quyền lao động không đảm bảo. [Nếu chăm theo dõi các diễn đàn trên Facebook của người Việt ở Đài Loan bạn sẽ thấy người lao động của chúng ta, dĩ nhiên tuổi đời còn rất trẻ, chết khá thường xuyên vì tai nạn lao động hoặc đôi khi vì đột quỵ do làm việc quá sức. Đây cũng là một câu chuyện khác mà báo chí Việt Nam ít đề cập.[7]

Vậy vấn đề mấu chốt ở đây là vì sao chi phí để lao động Việt Nam sang Đài Loan làm việc lại cao bất thường đến thế?
Rất đơn giản, có những nhóm lợi ích hưởng lợi không muốn thay đổi. Năm 2017 Đài Loan tiếp nhận tới 67,000 lao động Việt Nam [7], và mức phí mà những người này phải bỏ ra, bởi thế, lên đến gần nửa tỷ USD. Không khó để biết ai hưởng lợi từ số tiền khổng lồ này: môi giới Đài Loan, môi giới Việt Nam, và cũng cần lưu ý rằng không dễ để xin được giấy phép xuất khẩu lao động từ các cơ quan lao động-thương binh-xã hội ở nước ta.

Thử nhìn ra các nước khác trong khu vực, chính phủ Phillpines từ năm 1999 đã ký với Đài Loan thỏa thuận về chương trình tuyển dụng trực tiếp (IDes) nhằm giảm chi phí cho người lao động nước này, Indonesia (cũng có tình trạng phí cao bất thường nhưng vẫn thấp hơn Việt Nam) đang xây dựng chính sách để lao động của họ không phải trả bất kỳ chi phí nào (zero cost policy). [8]

Trong khi đó, chính phủ của chúng ta, ngoài việc tung hô xuất khẩu lao động như một thành tích [9], đã và đang làm gì để chấm dứt tình trạng nhóm lợi ích xuất khẩu lao động ăn vào những đồng tiền còm cõi của các gia đình nghèo vùng nông thôn, ăn vào sức khỏe, tính mạng, tương lai của những người Việt Nam trẻ tuổi bôn ba xứ người chỉ vì không tìm được việc trong nước?

Điều đó liệu có đáng để nhục hơn không?

Câu hỏi tương tự cũng dành cho chúng ta, nếu chỉ biết phàn nàn về một kết quả tồi tệ mà không làm bất kỳ điều gì để thay đổi nguyên nhân của nó.

NGUYEN ANH TUAN

[1] http://baovanhoa.vn/…/doan-du-khach-dau-tien-cua-viet-nam-b…
[2] http://phunuvietnam.vn/…/152-nguoi-loi-dung-du-lich-de-bo-t…
[3] http://www.taipeitimes.com/…/archives/2016/03/18/2003641874…
[4] http://recruitmentreform.org/…/Policy-Brief-Recruitment-Fee…
[5] http://www.taipeitimes.com/…/archives/2017/04/10/2003668448…
[6] https://statdb.mol.gov.tw/html/mon/c12070.htm…
[7] http://baochinhphu.vn/…/Xuat-khau-lao-dong-xac-…/327248.vgp…
[8] http://twc2.org.sg/…/uploads/2016/06/Recruitment-Costs-Taiw…
[9] http://www.dangcongsan.vn/…/xuat-khau-lao-dong-2018-ky-vong…