Vụng…

0
444

VỤNG

Chính quyền CS đã quá thối nát, đến nỗi cả bộ máy đang cố vắt cho ra những điều tốt để tuyên truyền nhưng tìm mãi không ra đành dựng nên những vở kịch vụng để che đậy. Ông Bộ Trưởng Bộ Dục thì vội vã dựng kịch “xếp cổ áo” học sinh để PR hình ảnh nhằm chữa cháy cho ngành Dục vốn đã nát bét.

Bà bộ trưởng Bộ Y cũng bày trò vớt lăng quăng để che đậy hàng loạt sai phạm ngành Y. Ngành công an cũng vậy, cũng xua một đám áo vàng áo xanh đi quét rác rồi đưa lên báo tự khen nhằm che đậy những những hình ảnh quá xấu xí của ngành này. Nhưng cuối cùng thì sao? Cuối cùng đấy chỉ là những vỡ kịch vụng, chẳng che đậy được gì.

Hành động che đậy của chính quyền này chẳng khác nào một anh chàng nghèo không quần không áo, trong tay chẳng có gì để che. Bí thế, hắn dùng 2 bàn tay, một tay dùng để che mặt và tay kia hắn bụm lấy con ngỗng và ổ trứng.

Nhưng khổ nỗi, bàn tay này không đủ che hết khuôn mặt, và bàn tay kia cũng chẳng đủ che hết ngỗng và trứng. Cuối cùng, thiên hạ cũng biết mặt và nhìn thấu con ngỗng của hắn. Cố che chỗ nào thì thiên hạ soi kỹ chỗ đó, mà một khi đã soi kỹ thì thiên hạ lại tỏ tường đến từng cọng lông.

ĐỖ NGÀ

Bối cảnh!

Yên Bái, mùa đông – lạnh. Cả lớp có áo ấm chống rét, Bộ trưởng lẫn cô giáo và chú nhà báo cũng có, riêng em học sinh này không có.

Thấy vậy, Bộ trưởng bèn sửa lại cổ áo của em cho ngay ngắn.

Lớp học phải nề nếp!

NGÔ NGUYỆT HỮU

TIẾP TỤC DIỄN CẢNH

Sau bao nhiêu điều tiếng và tội ác trong giáo dục ở khắp cả nước xảy ra, ông ta vẫn còn có thể đứng trước ống kính diễn một màn diễn rất thô thiển và lố bịch. Giữa trời lạnh căm của cái trời Tây Bắc, ông ta để cho học sinh cởi áo khoác và đứng bẻ cổ áo ngay ngắn để làm mẫu cho hình ảnh có tính nhân văn trong giáo dục. Lấy đứa trẻ ra làm trò lố cho bản thân trong khi bất chấp cái rủi ro có thể xảy đến với chính đứa trẻ là cực kỳ tàn nhẫn.

Những nỗi “buồn phiền” sau 231 cái tát ở Quảng Bình và mới đây là cái sự “rất đau lòng” sau vụ dâm ô (quan hệ tình dục) hàng loạt học sinh từ tay hiệu trưởng ở Phú Thọ, há chẳng phải đều là thứ giả tạo để hòng xoa dịu dư luận hay sao. Không những thế, trước đó, sau khi xảy ra các vụ gian lận thi cử rúng động ở tầm quốc gia tại nhiều tỉnh thành, ông ta cũng lên truyền thông đưa ra những lời doạ nạt, rằng, không để cho nhân dân được “lợi dụng sai phạm của kỳ thi để làm xã hội hoang mang và mất niềm tin”.

Ông mà còn tiếp tục lèo lái con thuyền giáo dục này nữa thì nó sẽ càng chìm đắm nhanh hơn vào những vòng xoáy của những tha hoá và sự đồi bại, suy cấp.

Tất thảy mọi sự diễn cảnh của những kẻ làm giáo dục hôm nay sẽ đều là tai hoạ của những thế hệ mai sau lớn lên trên đất nước này. Nếu còn lương tri và nhận thức, hãy dừng lại trước khi quá muộn.

LUÂN LÊ

NO COMMENTS