Vấn đề là ở chính chúng ta!

0
34

Vấn đề lớn nhất của Việt Nam nằm ở Con Người Việt Nam, ở chính chúng ta!:

– Chúng ta là một dân tộc luôn chia rẽ, thiếu đoàn kết, phân biệt vùng miền nặng nề, dễ dàng nổi xung chửi bới, nói xấu lẫn nhau.

– Chúng ta lười lao động, chỉ làm cho xong việc và hầu hết không thực sự không yêu mến, say mê công việc mình đang làm. Sống a dua, bầy đàn, nịnh trên đạp dưới.

– Chúng ta thiếu kỷ luật, thiếu tôn trọng người khác nơi công cộng và cả trong mọi khía cạnh đời sống. Thậm chí có những người khi tham gia giao thông còn vượt đèn đỏ, đi ngược chiều. Họ tưởng họ thông minh, tiết kiệm thời gian nhưng thật ra họ đang xem thường mạng sống của họ và của mọi người.

– Chúng ta vô cùng ồn ào, xả rác bừa bãi, không giữ gìn vệ sinh chung.

– Chúng ta lười học, lười biết thêm kiến thức, thiếu lòng say mê háo hức với kiến thức.

– Chúng ta nô lệ smartphone đến mức vợ chồng nhìn điện thoại nhiều hơn nhìn nhau, con nhỏ của chúng ta cũng cắm đầu vào màn hình như chúng ta và dần dần trở thành một thế hệ vô cảm, thiếu hụt: Nhân linh, giá trị tinh thần, suy nghĩ cao thượng và sự nhạy cảm của nhân tính, sự chia sẻ để trở thành những con người tích cực. Nôm na, chúng ta đang là một Thế Hệ Cúi Đầu cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

– Chúng ta không có tinh thần dân tộc thực sự, không được giáo dục tốt về niềm kiêu hãnh quốc gia. Hầu hết người Việt chỉ lo cái lợi nhỏ của cá nhân mình, thu gom về mình nhiều lợi ích nhất có thể, những vấn đề chung như môi trường, tự tôn quốc gia, phát triển bền vững… ta đều gật gù cho có hoặc mắc cười nhất là “tôi không quan tâm đến chính trị”.

– Đọc báo thấy cuộc chiến chống tham nhũng, chúng ta sung sướng lắm, nhiều người nói bắt bọn nó càng nhiều càng tốt… Ta thấy rõ vấn đề người dân ghét quan chức, không tin quan chức. Quan chức ta cũng tỏa sáng khắp nơi đến mức làm người dân phát nản. Nhìn một số nước khác, ta thấy những quan chức ở đảng phái đối lập họ tranh đấu với nhau nhưng đều hướng đến mục đích chung là giúp đất nước phát triển, giúp người dân sống tốt hơn. Còn cuộc chiến của các quan chức Việt Nam thì chỉ là làm sao cho mình và phe cánh mình nhiều quyền, nhiều tiền, nhiều ảnh hưởng hơn. Những vấn đề quốc gia hùng cường, nhân dân no ấm đa số hô khẩu hiệu cho có.

– Giáo dục nát bét khỏi bàn và liệt kê. Chúng ta dạy học sinh sự sáo rỗng, giáo điều, nhồi nhét không khuyến khích các em tự tư duy, những phong trào thi đua càng làm hỏng bét và băng hoại nhân cách. Những bài học đạo đức sáo rỗng chung chung, kiến thức thì tụt hậu. Chúng ta không ưu tiên dạy học sinh THÀNH NHÂN TRƯỚC KHI THÀNH TÀI. Chúng không được khuyến khích về lòng TRẮC ẨN, LƯƠNG TÂM VÀ SỰ CÔNG CHÍNH. Trong mắt chúng là một xã hội mạnh được yếu thua, kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, kẻ yếu bị bạo hành, bị bắt phải quỳ gối chịu sự lăng nhục.

– Chúng ta nhìn đâu cũng thấy những nguy cơ và lúc nào cũng thấy sợ hãi. Chúng ta luôn nói dối lẫn nhau để cuộc sống dễ dàng hơn: con nói dối cha mẹ, chồng nói dối vợ, đồng nghiệp nói dối nhau… tất cả đều giả dối theo một cách nào đó. Chúng ta ít khi dám đứng trước một ai đó và nói thẳng suy nghĩ của mình.

– Sự hèn nhược, đạo đức giả, tham lam, vô cảm, thiếu ý thức… đang ăn sâu và ăn mòn vào bộ gen của người Việt. Nó tạo nên những con người dù là Dân hay Quan đều kém chất lượng.

– Chúng ta có lẽ chỉ đoàn kết trong cổ động bóng đá và khi đất nước bị ngoại bang xâm lược (chứ không phải gặm nhấm).

SƠN LÊ

NO COMMENTS