Tưởng niệm…

0
39

BÊN TRONG CONTAINER CHỨA 39 NGƯỜI XẤU SỐ…
( Dịch từ các báo nước ngoài)

“Khi cánh cửa của container được mở ra, phản ứng đầu tiên của những người chứng kiến là sốc khi thấy hàng chục xác chết chồng chất lên nhau”.

“Các thi thể gần cửa ra vào sùi bọt mép và đang ở giai đoạn đầu của co cứng tử thi (nguyên văn là rigor mortis, trong đó rigor nghĩa là “sự cứng”, mortis nghĩa là “của cái chết”. Đó là một giai đoạn sau cái chết khi các khớp xương trở nên cứng và khó dịch chuyển, nguyên nhân là do từng phần của các cơ co lại. Co cứng tử thi ở người diễn ra sau 3-4 giờ và đạt cực đại cứng sau 12 giờ rồi dần dần giảm đi xấp xỉ sau 24 giờ tính từ thời điểm chết. Tùy thuộc nhiệt độ cũng như các điều kiện khác, co cứng tử thi có thể kéo dài xấp xỉ đến 72 giờ).

“Có những dấu tay đẫm máu dọc theo bên trong cánh cửa container, nơi họ gắng đập để tìm kiếm sự giúp đỡ”.

“Họ mặc quần áo rất ít, và trong một số trường hợp là trần trụi (nguyên văn là naked)”.

Câu hỏi đặt ra là tại sao các nạn nhân lại mặc ít quần áo trong khi ở trong chiếc xe container đông lạnh đến âm 25 độ C?
Daily Mail dẫn lời một quan chức an ninh ở cảng Purfleet, hạt Essex, Anh nói rằng trong các vụ buôn người, các băng đảng tội phạm thường dùng các thùng đông lạnh để đưa người nhập cư bất hợp pháp vào Anh vì chúng có thể đi qua các thiết bị quét ảnh tầm nhiệt mà không bị phát hiện. Ở vụ việc trên, trước khi tới cảng Purfleet, chiếc thùng xe đã đi từ cảng Zeebrugge của Bỉ. Cả 2 cảng này đều sử dụng máy quét ảnh tầm nhiệt để tìm ra những người cố tình đi lậu, tuy nhiên, thiết bị này được cho không hoạt động hiệu quả với các thùng đông lạnh.

Một quan chức an ninh giấu tên nói: ‘Thiết bị quét phổ nhiệt không hoạt động với các container lạnh. Chúng đơn giản là quá lạnh và bạn không thể nhận được bất kỳ sức nóng nào có thể đến từ ai đó nấp bên trong”.

Do vậy, người ở bên trong container chở lậu người bị yêu cầu mặc rất ít quần áo, thậm chí với những người to con thì cởi trần để khỏi phải giữ nhiệt trên người để tránh bị máy quét phổ nhiệt phát hiện. Và những cảnh tượng khi mở container ở trên ra đã cho thấy tình trạng thê thảm của các nạn nhân trước khi qua đời như thế nào.

Một quan chức an ninh ở Purfleet cho biết: “Những người này không có cơ hội để sống sót. Ngay cả khi thùng đông lạnh bị tắt đi, chúng vẫn “kín như bưng” và bất cứ ai ở trong đó lâu cũng sẽ bị chết ngạt từ từ. Quan tài còn có nhiều không khí hơn những khoang đông lạnh bị đóng kín này”.

Trước đây, việc dùng máy quét tầm nhiệt phát huy hiệu quả trong việc phát hiện người nhập cư bất hợp pháp ở các container thông thường nhưng từ khi container đông lạnh được dùng rộng rãi thì việc quét nhiệt như vậy không còn phát huy hiệu quả.

Lực lượng an ninh ở càng này cũng thừa nhận việc kiểm tra toàn bộ các thùng hàng là điều không thể. Họ chỉ có thể dùng máy quét và tiến hành kiểm tra ngẫu nhiên một số lượng thùng hàng giới hạn. Thêm vào đó, các thùng hàng đông lạnh ít khi bị yêu cầu mở ra kiểm tra vì lo ngại các thực phẩm tươi sống bên trong có thể bị hỏng.

Các tay đưa người lậu biết điều này và việc lợi dụng kẽ hở “đông lạnh” khi qua máy quét cho thấy họ ma mảnh đến mức nào. Nhưng đáng buồn là sự ma mảnh đó đã đẩy những người khốn khổ trong container đến cái chết.

A.T. PTL
(Copy từ Fb Lê Dư Phước)

DÂN TỘC SÁM HỐI…

Ngày mẹ sinh em, luôn luôn có đủ khí trời để em thở… Nhưng chỉ một khoảnh khắc rất nhỏ trong cuộc đời, trên chuyến xe tìm sinh đạo thì em đã không có đủ khí trời để thở. Cho dù, bên ngoài kia vẫn còn cả một thế giới mênh mông như vốn dĩ. Cho dù, bên ngoài kia vẫn còn một quê hương cũng không phải nhỏ. Chỉ cách một bức vách thành xe tải oan nghiệt.

Em tức tưởi buông tay cuộc đời với dòng nhắn gởi cuối cùng với người đưa em vào đời “Con xin lỗi mẹ mẹ ơi”. Em trót đi tìm sinh đạo nào mà đã thành tử lộ!

—//—

Tin 39 người chết trong thùng xe tải đông lạnh đều là người Trung Quốc, tuy sinh mạng người đều như nhau, vì họ đều đang là con, là cháu của một gia đình nào đó đang rất trông tin họ. Nhưng thật lòng, tin rằng không phải người Việt, chúng ta đã có thể khe khẽ thở ra.

Nhưng tin tức không dừng lại ở đó. Có vẻ như một cô gái trẻ ở Hà Tĩnh đã là một trong số 39 nạn nhân xấu số. Đọc những dòng tin nhắn cuối đời của em gởi cho bậc sinh thành: “Con chết vì không thở được”, “Con xin lỗi mẹ mẹ ơi…” cứ nhòe dần vì nước mắt, làm thắt lòng những con dân Việt còn sót nguyên lòng thương cảm.

Song, danh sách nạn nhân người Việt lại dường như có thêm một nam thanh niên khác. Con số khắc khoải trêu người cứ nhảy tăng vọt dần: 19, 20, 21 và rồi… đau đớn, bàng hoàng khi dòng tin cuối rằng có thể cả 39 nạn nhân xấu số đều là đồng bào mình.

Đã không trông mong thì lại càng không muốn tin là sự thật. Sự nghèn nghẹn từ cổ họng làm chúng ta muốn tức thở, không chỉ vì sự thương cảm các em và cả sự uất ức vào dân tộc khốn khổ này!

Tại sao gia đình các em không sung túc ? Tại sao quê hương các em không thịnh vượng? Tại sao tổ quốc của các em không hùng cường… để các em phải chọn con đường tha phương cầu thực, mạo hiểm đi tìm sinh đạo nhưng lại đâm vào tử lộ bi thảm như vậy! Nhưng khốn khổ. Gia đình các em nghèo khó, quê hương các em không còn những “chùm khế ngọt” mà thay vào đó là những cường hào, ác bá lăm lăm hút máu các em và, tổ quốc thì còn đang bận lòng tranh cãi về “nhân tài” để các em trở thành những người vô dụng trong tổ quốc mình… nên phải ra đi.

Ngẫm xem:

Nếu ai đó hỏi bạn có thấy sự liên quan nào giữa cái chết tức tưởi của các em với những con số nợ công tăng ngất ngưởng vì sự bất lực với nạn tham nhũng? Thì có lẽ bạn sẽ trả lời không.

Xin thưa, nếu không có nạn tham nhũng, thì những số nợ công đầu tư đã phát huy công dụng và sinh lãi để trả nợ, nền kinh tế nhờ đó mà phát triển, thì có thể các em đã là những người cần lao mang lại của cải cho gia đình, xã hội ngay tại quê hương mình mà không cần phải phải tha hương, chui đầu vào chuyến xe tải định mệnh kia.

Nếu ai đó hỏi bạn có thấy sự liên quan nào giữa cái chết tức tưởi của các em với thảm cảnh dân oan khắp ba miền? Thì có lẽ bạn sẽ trả lời không.

Xin thưa, nếu hệ thống ban phát công lý của xứ sở này không bị thao túng bởi những kẻ tham tàn gây thảm cảnh dân oan, thì có thể các em đã vẫn còn nguyên sự tin tưởng vào tiền đồ của đất nước để lao động ngay tại quê hương mình mà không cần phải phải tha hương, chui đầu vào chuyến xe tải định mệnh kia.

Nếu ai đó hỏi bạn có thấy sự liên quan nào giữa cái chết tức tưởi của các em với suy nghĩ “con lãnh đạo làm lãnh đạo là hồng phúc của dân tộc”? Thì có lẽ bạn sẽ trả lời không.

Xin thưa, nếu tất cả các chức vụ lãnh đạo được trao cho những người có khả năng, dù có là con lãnh đạo hay không, thì có thể các em đã có chân đứng ngay trong xã hội này mà không cần phải tha hương để chui đầu vào chuyến xe tải định mệnh kia.

Chúng ta có thể dẫn ra hàng tá những câu chuyện như vậy để thấy rằng: Chung một dân tộc, cùng là đồng bào, chúng ta sống liên đới với nhau và cùng chịu chung một số phận. Số phận do chính thái độ của chúng ta định đoạt. Càng thương cảm cho các con em xấu số đã mất, thì càng phải biết sợ hãi cho các con em còn may mắn sinh thời của mình.

Nếu chúng ta vẫn cứ tiếp tục dửng dưng chọn thái độ nhắm mắt, che tai và bịt miệng để không muốn biết sự liên quan nào giữa cái chết tức tưởi của các em với các vấn đề của xã hội. Thì không phải chỉ có các gia đình mất con em trên chuyến xe tải định mệnh ở Anh quốc kia đâu, mà lần lượt, tất cả con em chúng ta đều cũng sẽ phải trả giá, chỉ là, cách này, cách khác, và kẻ trước, người sau mà thôi.

Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, xứ sở đã có lúc bị bôi bẩn bởi cọc đồng Mã Viện “Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt”. Nhưng bên cạnh đó, vẫn có vô số những thời khắc hào hùng mà tổ tiên ta “Đánh cho sử tri, Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”… Theo đó, phẩm giá làm nên giá trị dân tộc này đã không dành đất sống cho sự đớn hèn mà thế hệ này đang nghiễm nhiên sở hữu. Tỉnh giấc đi. Sám hối đi. “Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam”.

Giây phút cuối cuộc đời, em ấy đã xin lỗi đấng sinh thành. Nhưng tôi nghĩ, chẳng phải chúng ta đang nợ em ấy lời xin lỗi hay sao?

Dân tộc này, sám hối khi mà còn kịp!

Những ngày tháng 10 đau thương mà uất nghẹn

LS MANH DANG

NO COMMENTS