Tương lai nào cho Hong Kong – nguy cơ thứ năm?

0
666

Ở giai đoạn hiện tại, Trung Quốc vẫn xác định đặt trọng tâm chính trị vào 4 vấn đề lợi ích cốt lõi. Thứ nhất là đàn áp để ổn định Tân Cương, chống bùng phát đấu tranh sắc tộc và chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Thứ hai, dùng bạo lực xóa hẳn bản sắc văn hóa – tôn giáo của Tây Tạng, hòan tất việc đồng hóa miền đất bí hiểm và thiêng liêng này vào một Trung Quốc, viết lại lịch sử. Thứ 3 là bằng mọi con đường thống nhất Đài Loan. Thứ 4, liên tục gây sức ép, tiệm tiến thôn tính Biển Đông, hoàn tất tham vọng bành trướng đường lưỡi bò trên biển.

Bất chấp hao người hại của, bất chấp sai trái và phi pháp, bất chấp mọi phản đối, mọi lên án từ trong nước và quốc tế, Trung Quốc vẫn giữ chủ trương cứng rắn, không xuống nước hay nhượng bộ trong 4 vấn đề này. Đảng Cộng Sản Trung Quốc lo sợ, nếu để thất bại ở một trong 4 mục tiêu ấy, quyền lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ bị đe dọa ngay trên Trung Hoa Đại Lục.

Nếu để phong trào đấu tranh bùng phát và mạnh lên thành xung đột sắc tộc, xung đột tôn giáo, Tân Cương và Tây Tạng sẽ đứng trước nguy cơ ly khai. Kéo theo nó, hàng loạt khu vực khác như Nội Mông, các khu vực tự trị miền cao nguyên Vân – Quý, khu vực người Mãn ở Đông Bắc cũng sẽ không yên. Giấc mơ Hoa Hạ “nhất thống sơn hà, trung tâm vũ trụ”, tiến tới bá chủ thế giới của Trung Quốc sẽ bị chặn đứng. Trung Quốc có nguy cơ tan vỡ, bị chia thành nhiều khu vực, thậm chí nhiều quốc gia nhỏ khác như lịch sử vốn đã. Đây hoàn toàn không chỉ là một sự thổi phồng hay tuyên truyền.

Nếu không thể “thu hồi” Đài Loan, giấc mơ một Trung Quốc không thể hiện thực trong giai đoạn Đảng Cộng Sản còn nắm quyền lực, và cũng có thể vĩnh viễn không bao giờ nữa.

Biển Đông là cánh cửa mà Trung Quốc hy vọng sẽ dùng nó, cùng với sách lược “Một vành đai, một con đường”, để mở ra thế giới. Nếu không nuốt trọn, Trung Quốc sẽ phải ngậm ngùi chia tay với mơ ước thành quyền lực số một, kẻ thống trị thế giới. Bên cạnh, thường trực gây căng thẳng trên Biển Đông, đó cũng là cách để Trung Quốc đưa mâu thuẩn nội tại ra khỏi đất liền. Chính những mâu thuẩn trong nước – thoát ra từ nhu cầu dân chủ đi kèm với sự phát triển kinh tế – mới đủ khả năng bóp chết tham vọng xây dựng một “Chủ nghĩa xã hội tập trung” ở Trung Quốc theo lý thuyết Vương Hổ Ninh. Trong đó, quyền lãnh đạo tối cao của ĐCS Trung Quốc là bất biến, xoay quanh quyền lực hạt nhân tuyệt đối của Tập Cận Bình, người đứng đầu Đảng và Nhà nước Trung Quốc. Ngắn gọn, CNXH tập trung ở Trung Quốc thực chất cũng chỉ là một thứ xã hội Phong kiến Trung ương tập quyền không có vua trên danh nghĩa.

Trong khi lỳ lợm và bất chấp kiên thủ 4 vấn đề lợi ích trong sách lược cố hữu, Trung Quốc đã bất ngờ phải đối diện nguy cơ thứ 5 mới nảy sinh: vấn đề dân chủ ở Hong Kong và cho Hong Kong.

“Let Hong Kong be Hong Kong” và “An eye for an eye”, người Hong Kong, nhất là giới trẻ đã tỏ rõ một tinh thần đấu tranh tới cùng, không thỏa hiệp. Khởi đầu từ đấu tranh ôn hòa chống luật dẫn độ, đến nay cuộc đấu tranh của người Hong Kong đã chuyển hướng, đấu tranh cho sự sống còn của nền dân chủ. Trung Quốc ý thức rất rõ nguy cơ mất quyền lực tại Hong Kong khi người biểu tình đã chiếm sân bay quốc tế làm áp lực, giới trẻ sẵn sàng chống trả lại sự đàn áp cứng rắn của cảnh sát, sẵn sàng đòi lại một con mắt!

Chính phủ Trung Quốc tuyên bố, đấu tranh ở Hong Kong “đã tới ngưỡng của “khủng bố”, cần phải phải tiến hành tiêu diệt không do dự”. Người biểu tình Hong Kong hiểu rõ, họ không thể mong chờ gì sự nương tay, nhân từ từ chính sách bàn tay sắt của chính phủ. Họ đã sẵn sàng chống trả, kể cả bằng bạo lực bạo loạn. Máu đã đổ ở nhiều nơi. Sự đàn áp ngày càng dã man, khốc liệt.

Nếu để cuộc đấu tranh bị dập tắt, người Hong Kong sẽ phải từ giã những giá trị dân chủ mà họ xây dựng và đạt được trong hơn 120 năm qua, tính từ giai đoạn bị biến thành nhượng địa, để khép mình vào khuôn khổ “XHCN tập trung mang màu sắc Trung Quốc” như bất kỳ nơi nào khác ở đại lục. Người Hong Kong dường như chưa bao giờ sẵn sàng để chấp nhận điều đó. Khởi thủy, chống luật dẫn độ chỉ là một cái cớ để người dân xuống đường.

Chính phủ Trung Quốc cũng hiểu rõ: nếu cuộc đấu tranh của người Hong Kong thắng lợi, hàng loạt nơi khác cũng có nguy cơ bùng phát đấu tranh. Những biện pháp phong tỏa, cấm đoán, đàn áp từ trước đến nay chẳng qua chỉ là hành động “nén lò xo”. Một khi đồng loạt nhiều lo xo đang nén căng cùng bật, sẽ là một Trung Quốc khác.

Khi đã đứng trươc ngưỡng sống còn và thời điểm quyết định, vấn đề Hong Kong chắc chắn sẽ không có sự thỏa hiệp hay nhân nhượng nào, ở cả hai bên. Nhưng thế giới đã phẳng, không thể bưng bít được thông tin, không thể tùy tiện dùng “bàn tay sắt”. Và do đó, Hong Kong khó có thể trở thành một Thiên An Môn thứ hai, trước khi nó đi tới chung cuộc.

Khó đoán kịch bản nào cho Hong Kong tương lai. Tuy nhiên, không loại trừ sau thực tế bạo lực sẽ có thể là một cuộc trưng cầu dân ý. Không phải để chọn một giải pháp mà để chọn một một chế độ. Cho Hong Kong, vì Hong Kong. Rất có thể, một lần nữa, dù không là nhượng địa của quốc gia nào nữa, Hong Kong vẫn có thể không còn là một phần Trung Quốc. Một Hong Kong độc lập. Quá viển vông, nhưng tại sao lại không?

Tất nhiên, đây chỉ là ý nghĩ điên rồ mới thoáng qua. Nhưng theo tôi, dù thế nào đi nữa, khi đã được cả hai phe coi là mặc nhiên thì bạo lực đã bùng lên sẽ không giảm, chỉ tăng, trước khi toàn bộ mâu thuẫn đối kháng đi đến ngã ngũ. Điều đó chứng tỏ rằng, sách lược đưa mâu thuẫn ra ngoài biên giới, giảm áp lực xung đột nội tại của Trung Quốc đã không còn hiệu quả nữa. Dân chủ là nhu cầu nội tại, và không riêng Hong Kong. Dự đoán nguy cơ thứ 5 sẽ khiến Trung Quốc bối rối, buộc phải tập trung giải quyết, nếu không muốn phải nhận thêm nguy cơ thứ 6, thứ 7, thứ n!.. và biến mất quyền lực.

Trong tương lai gần, trước mắt, Trung Quốc sẽ rất khó gia tăng căng thẳng ở Biển Đông. Về nguyên lý, Trung Quốc đang sa lầy trong một mâu thuẫn sách lược chết người. Họ rất sợ các lực lượng chống đối trong nước giương cao ngọn cờ dân tộc chủ nghĩa, đẩy nó đến cực đoan làm vũ khí. Thế nhưng, Đảng Cộng Sản Trung Quốc lại hy vọng với việc liên tục gây căng thẳng theo dã tâm nuốt trọn Biển Đông, họ sẽ thổi bùng, tập trung và nắm được cán ngọn cờ dân tộc chủ nghĩa trong tinh thần bành trướng Đại Hán. Họ lợi dụng, khuyến khích cái khiến họ lo sợ. Với vấn đề biển Đông, Trung Quốc đang chơi dao hai lưỡi.

Không ai vỗ tay khi nhà hàng xóm, cho dù là hàng xóm đáng ghét, phát hỏa. Tôi không mong muốn bạo lực ở Hồng Kong sẽ gia tăng. Nhưng tôi nghĩ, đây chính là một cơ hội để Việt Nam (và các nước Đông Nam Á có chung quyền lợi) đẩy mạnh việc đấu tranh khẳng định chủ quyền Biển Đông của mình trên mọi phương diện. Và đó có lẽ cũng là một cách ủng hộ cuộc đấu tranh, giảm áp lực cho người dân Hong Kong đang đổ máu vì một tương lai dân chủ.

Tôi cảm phục, cảm ơn, ủng hộ và tin tưởng vào một kết quả tốt đẹp cho cuộc đấu tranh ở Hong Kong.

13/8/2019
NGUYỄN HỒNG LAM

QUỶ ĐỎ…

Chế độ cộng sản đã sinh ra những con quỷ, những con quỷ khát máu thực sự…

Tầu cộng cho cảnh sát côn đồ vào trấn áp biểu tình ở Hồng Kông. Có cô gái bị đánh hỏng cả một bên mắt phải nên một số những người biểu tình đã bịt một bên mắt để phản đối sự đàn áp dã man.

Điều gì sẽ xảy ra trong những ngày tới? Liệu bi kịch tương tự như Thiên An Môn có xảy ra không?

Đây là một sự đụng độ giữa khát vọng tự do, dân chủ của những người trẻ sống có lý tưởng và tham vọng cầm tù tinh thần tuyệt đẹp ấy của chính quyền độc tài Tầu Cộng.

CHAU DOAN

HONG KONG, KHI TỰ DO ĐƯỢC VIẾT BẰNG MÁU!

Vấn đề của giới đấu tranh Hong Kong bây giờ không phải là “dự luật (dẫn độ) đã chết” mà là dân chủ Hong Kong đang chết. Dưới ảnh hưởng Bắc Kinh, dân chủ Hong Kong đang bị bóp nghẹt. Trên The Guardian ngày 27-6-2019, Hoàng Chi Phong và Dương Chánh Hiền (Johnson Yeung) viết:

“Bắc Kinh đã bí mật toan tính một chính sách mới có tính thâm nhập sâu hơn. Giới nghiên cứu pháp lý được Bắc Kinh tin cậy đã được tung ra để nghiên cứu các cuộc bầu cử cũng như hệ thống chính quyền và Hiến pháp Hong Kong. Năm 2008, Cao Erbao (Tào Nhị Bảo), giám đốc Phòng liên lạc hành chánh đặc khu Hong Kong, đã đưa nhóm viên chức từ Hoa lục sang để thực hiện điều này. Mối quan hệ mới giữa Hong Kong và Bắc Kinh đã định hình. Bắc Kinh đã kiểm soát tuyệt đối nội bộ chính trị Hong Kong, làm suy yếu nền tảng tự do; tước mất tính trung lập chính trị của bộ máy chính quyền, tính độc lập của bộ máy tư pháp và tính giám sát của bộ máy lập pháp. Bắc Kinh đã thâm nhập hiệu quả vào guồng máy quản lý Hong Kong: ngày càng có nhiều đồng minh Bắc Kinh hơn được bổ nhiệm ở các vị trí cao, trong khi giới công chức được khuyến khích tham dự các “tour trao đổi” được các cơ quan chính quyền Trung Quốc tổ chức. Năm 2017, lần đầu tiên kể từ khi Hong Kong được trao trả, một viên chức cấp cao từ Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đã đến Hong Kong và thuyết giảng về “Kỷ nguyên mới chủ nghĩa xã hội Trung Quốc của Tập Cận Bình” cho hơn 240 viên chức Hong Kong”.

“Điều này đã tạo tiền đề cho các vụ lạm dụng quyền lực hành pháp nghiêm trọng hơn: viên chức bầu cử có quyền tước quyền tranh cử và cấm ứng cử viên tham gia tranh cử; những nghị sĩ ủng hộ dân chủ bị tước mất ghế… Hôm nay, giới trẻ Hong Kong đang xuống đường, đặt sinh mạng mình ở lằn ranh, vì những quyền căn bản của họ đang bị đe dọa… Chúng tôi có thể đã ngăn chặn được Trung Quốc không dẫn độ người dân ở thời điểm hiện tại, nhưng âm mưu lớn hơn của Bắc Kinh trong việc làm xói mòn và thâm nhập vào luật pháp và tự do của chúng tôi thì vẫn còn sờ sờ. Chúng tôi đã học được những bài học trong quá khứ: đẩy lùi một điều luật không được đồng tình chỉ là bước đầu tiên – tiếp theo, chúng tôi cần thể chế hóa các biện pháp bảo vệ quyền lợi lớn hơn. Đây là lý do tại sao những người biểu tình đang yêu cầu các quan chức phải chịu trách nhiệm về sự lạm quyền. Một khi chúng tôi mở ra cuộc thảo luận về trách nhiệm thì cuộc thảo luận về cách ngăn chặn cuộc đàn áp tiếp theo đối với xã hội dân sự sẽ diễn ra. Cách phòng thủ tốt nhất là tấn công tốt”.

Trung Quốc đã cài cắm ngày càng sâu vào bộ máy chính quyền Hong Kong. Thành phần thân Bắc Kinh hiện chiếm đa số trong Hội đồng lập pháp Hong Kong (“Hương Cảng đặc biệt hành chánh khu lập pháp hội”), với 43 trong 70 ghế. Họ là dân chính trị chuyên nghiệp chứ không phải trùm doanh nghiệp như trước đây. Giới nghị sĩ thân Bắc Kinh cũng thường xuyên triệu tập các chính trị gia địa phương lẫn chủ doanh nghiệp để hội họp tại trụ sở đảng bộ Đảng Cộng sản đóng ở Hong Kong.

Bằng chứng rõ nhất của sự kiểm soát và thao túng Bắc Kinh đối với Hong Kong là các động thái bóp nghẹt tự do báo chí. The Guardian cho biết, 8 trong 26 cơ quan truyền thông lớn của Hong Kong hiện thuộc sở hữu Trung Quốc hay được kiểm soát phần lớn cổ phần bởi người Trung Quốc. Phần còn lại thuộc các tập đoàn Hong Kong có lợi ích kinh tế ở Hoa lục. Sau cuộc biểu tình Dù Vàng 2014, nhiều phóng viên Hong Kong bị tòa soạn can thiệp dữ dội nội dung bài viết. Năm 2019, tổ chức Phóng viên không biên giới xếp Hong Kong hạng 73 trong 180 quốc gia và vùng lãnh thổ về tự do báo chí – một sự tụt hạng thê thảm so với 15 năm trước, khi Hong Kong nằm trong top 20 toàn cầu. Cuộc điều tra của RTHK (Radio Television Hong Kong – “Hương Cảng Điện Đài”) năm 2018 cho biết, một văn phòng đại diện Trung Quốc tại Hong Kong hiện sở hữu toàn bộ (một cách gián tiếp) một tập đoàn ấn loát địa phương nơi kiểm soát hơn ½ cửa hàng sách cũng như hơn 30 nhà in ở Hong Kong. Năm 2015, năm chủ nhà in và chủ cửa hàng sách đã đột nhiên bị mất tích ở cửa hàng sách Causeway Bay Books rồi sau đó bất ngờ xuất hiện trên truyền hình nhà nước Trung Quốc, “thừa nhận” “có tội” trong việc bán “sách cấm”. Ở một nơi từng tự do in ấn mà mới đây (năm 2019), người ta phải in quyển “The Last Secret: The Final Documents from the June Fourth Crackdown and Deng Xiaoping in 1989” ở nước ngoài!

Dù kế hoạch đưa chương trình “giáo dục quốc gia” (thực chất là “Trung Cộng hóa” chính sách giáo dục) vào học đường Hong Kong năm 2012 trở nên bất thành bởi làn sóng chống đối dữ dội nhưng Bắc Kinh vẫn “gieo cấy” “tinh thần Đất Mẹ” vào hệ thống giáo dục. Hầu hết trường học bây giờ phải làm lễ chào cờ và hát quốc ca Trung Cộng. Sách giáo khoa đầy các “bài học lịch sử” về Trung Quốc trong khi những sự kiện như cuộc biểu tình Thiên An Môn 1989 thì bị “đục bỏ”. Việc dùng tiếng Quan thoại thay vì tiếng Quảng Đông (ngôn ngữ của 90% cư dân Hong Kong) cũng bắt đầu phổ biến. Tại các trường đại học, tinh thần học thuật tự do ngày càng bị kiềm hãm. Những trường nào tỏ ra thân Bắc Kinh luôn được tài trợ hào phóng.

Giữa năm 2018, chính quyền Hong Kong đã chuẩn y việc cho phép viên chức Trung Quốc vận hành một trạm xe lửa mới ở Hong Kong. Với nhiều người Hong Kong, đây là một tiền lệ nữa khiến Hong Kong mất quyền kiểm soát nhiều hơn trong tương lai. “Thay vì bắn đạn chì qua Hong Kong, họ (Bắc Kinh) gửi qua một tàu cao tốc” – nhận xét của Victoria Hui, giáo sư chính trị Đại học Notre Dame. “Nhà ga xe lửa này sẽ trở thành tiền lệ nguy hiểm về khả năng đưa ra những luật mới từ Trung Quốc, bất chấp bất kỳ cơ sở pháp lý nào” – nhận định thêm của Chris Ng, đại diện của Nhóm luật sư cấp tiến Hong Kong. Với việc kiểm soát nhà ga, Trung Quốc sẽ kiểm soát hải quan và di trú. Đó mới là điều cần lưu ý.

Người Hong Kong nói chung chưa bao giờ lo lắng cho tự do và dân chủ Hong Kong bằng lúc này. 22 năm sau ngày Hong Kong được trao trả cho Trung Quốc, đa số người Hong Kong vẫn chưa bao giờ nghĩ rằng họ là “người Trung Quốc” (Chinese). Chỉ vỏn vẹn 3,1% giới trẻ Hong Kong từ 18-29 tuổi nói rằng họ là “Chinese” – theo cuộc thăm dò của Đại học Hong Kong (Los Angeles Times 5-7-2019). Khoảng 71% “người Hong Kong” (Hongkonger – 香港人, Hương Cảng nhân) trả lời khảo sát Đại học Hong Kong rằng họ chẳng tự hào về việc trở thành một phần của Trung Quốc. Với dân Hong Kong nói riêng và giới trẻ Hong Kong nói chung, những người đủ kiến thức để biết bộ mặt gớm ghiếc cộng sản, cái gọi là “chính sách một quốc gia, hai thể chế” chẳng gì hơn là một lớp áo khoác dối trá.

Chẳng phải tự nhiên mà trong các cuộc xuống đường, nhiều người Hong Kong đã phất cờ thuộc địa Anh. Một số chính trị gia ủng hộ dân chủ thậm chí còn thành lập đảng phái với chủ trương độc lập khỏi Trung Quốc. Biểu ngữ kêu gọi độc lập giăng ở nhiều đại học từ năm ngoái đến năm nay. Tháng 10-2018, sau khi ban giám hiệu Đại học Bách Khoa Hong Kong yêu cầu tháo gỡ các bích chương kêu gọi độc lập, ba sinh viên đã tuyệt thực và hơn 2.000 sinh viên ký tuyên bố phản đối nhà trường. Hai ngày sau, nhà trường phải nhượng bộ cho phép sinh viên “tái chiếm” khu vực treo bích chương, nơi bây giờ nổi tiếng với tên gọi “Bức tường Dân chủ”. “Tự do biểu đạt là một trong những điều luôn tạo ra khác biệt giữa Hong Kong và Trung Quốc” – phát biểu của Lam Wing-hang, 21 tuổi, chủ tịch liên đoàn sinh viên và là một trong những sinh viên tuyệt thực – “Tôi không muốn chứng kiến Hong Kong trở thành một thành phố của Trung Quốc”.

Nói như Hoàng Chi Phong, cách phòng thủ tốt nhất bây giờ là tấn công. Tấn công để xây nên những “bức tường dân chủ”. Từ việc đối đầu với chính quyền bù nhìn Hong Kong, người Hong Kong giờ đây đối đầu trực diện với Bắc Kinh. Trong cuộc đọ sức không khoan nhượng, máu đã đổ. Tự do và khao khát tự do đang được viết bằng máu. Hơn hai tháng qua, người Hong Kong ngày càng quyết liệt và đoàn kết hơn. Họ liên tục thay đổi cách thức đối phó sau mỗi cuộc xuống đường. Một viên đạn bắn hỏng mắt người biểu tình chỉ làm cho hàng triệu người Hong Kong khác nhìn rõ hơn bộ mặt gớm ghiếc của chế độ cộng sản Bắc Kinh. Nó càng làm thức dậy mạnh mẽ hơn ý thức độc lập của họ – một ý thức bắt đầu trở thành vấn đề sống còn.

Ảnh: Cuộc biểu tình ngày 11/8/2019 (New York Times)

MẠNH KIM

NO COMMENTS