Tôi tự hỏi…

0
648

Kính gửi bạn bè gần xa,

Gs. Mạc Văn Trang: Tôi tự ra khỏi đảng cộng sản Việt Nam
Lão mà chưa an…

Tôi là Nguyễn Trung, nguyên trợ lý của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, xin thưa với bạn bè gần xa như sau:

Một thời gian sau khi có bức thư ngày 09/08/1995 của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt gửi Bộ Chính trị BCHTƯ ĐCSVN, nhất là sau khi các anh Lê Hồng Hà (nguyên Chánh Văn phòng Bộ Công An), anh Hà Sỹ Phu (tức Nguyễn Xuân Tụ) và anh Nguyễn Kiên Giang bị bắt và bỏ tù về tội “làm lộ bí mật nhà nước” – lí do thật là 3 anh đã đọc và giữ bản sao bức thư 09-08-1995 của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, do một ai đó trong những người ở cương vị được nhận thư chuyển cho đọc, – tôi hiểu ra những hệ lụy của bức thư và những khó khăn gây ra cho cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Ngay lâp tức tôi trình bầy bằng thư và nói miệng với Thủ tướng quyết định cá nhân của tôi: Vì không thể chấp nhận cách bức thư 09-08-1995 bị đối xử như vậy, tôi quyết định từ chức trợ lý Thủ tướng, và xin nghỉ hưu ngay tức khắc.

Trao xong thư từ chức và quyết định cá nhân về nghỉ hưu, từ hôm sau trở đi tôi không đến nhiệm sở cơ quan nữa.

Sau đó tôi được mời với tư cách chuyên gia tham gia Tổ Nghiên cứu Kinh tế đối ngoại của Văn phòng Chính Phủ (gọi tắt là Tổ Kinh tế đối ngoại, do Bộ trưởng Đậu Ngọc Xuân làm tổ trưởng, làm nhiệm vụ nghiên cứu những vấn đề kinh tế đối ngoại). Sau một thời gian, tổ Nghiên cứu Kinh tế đối ngoại giải thể theo quyết định của Văn phòng Chính phủ. Ngày 21/11/2006 đảng ủy Văn phòng Chính phủ làm hồ sơ chuyển đảng tịch của tôi về đảng ủy Quận Ba Đình – nơi tôi cư trú; nhân dịp này tôi đã xin nghỉ sinh hoạt đảng với lý do đưa ra là tuổi tác, lý do không nói ra: Tôi muốn làm người tự do. Từ đó tôi không còn là đảng viên ĐCSVN, và không tham gia sinh hoạt đảng.

Cả hai câu chuyện xin thưa trên đây đều là chuyện riêng tư cá nhân của tôi, và cho đến nay tôi lặng lẽ sống như vậy.

Thế nhưng mấy ngày qua, Ban Kiểm tra Trung ương của ĐCSVN có kết luận quyết định kỷ luật PGS TS Chu Hảo, nguyên thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, phụ trách nhà xuất bản Tri Thức. Án kỉ luật đưa ra nhiều lý do, nhưng theo tôi mục đích thật là nhằm trấn áp thô bạo những nỗ lực rất đáng trân trọng của một trí thức hết lòng vì dân vì nước, chà đạp những ý kiến chân thật và xây dựng của PGS TS Chu Hảo về những vấn đề nóng bỏng của đất nước, đồng thời qua việc ra tay này muốn răn đe và bóp nghẹt những nỗ lực của giới trí thức cả nước – những người ngày đêm mong mỏi góp phần mở mang dân trí nước nhà cho sự nghiệp xây dựng dân giầu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ và văn minh.

Tình thế nói trên buộc tôi viết thư ngỏ này nói ra 2 chuyện riêng tư cá nhân mà ngay từ đầu tôi đã có ý thức xếp lại một bên. Hôm nay sở dĩ phải thưa thốt như thế, cốt chỉ để biểu thị sự đoàn kết của tôi với PGS TS Chu Hảo, và đồng thời bầy tỏ sự bất bình với kết luận sai trái của Ban Kiểm tra Trung ương.

Đất nước ta đang đứng trước thách thức cực kỳ hiểm nghèo chưa từng có sau 43 năm độc lập thống nhất, song cơ hội cũng vô cùng to lớn, do bối cảnh khu vực và quốc tế hiện nay tạo ra. Tôi đã nhiều lần viết ra trên công luận chia sẻ suy nghĩ của mình về nội dung này với cả nước, kể cả với ĐCSVN – người có trách nhiệm ràng buộc pháp lý và đạo lý không thể thoái thác về hưng vong và thịnh suy của đất nước. Bài mới đây nhất là “Đại hội XIII…”[1]

Tôi tự hỏi, trước tình hình và nhiệm vụ của đất nước như nêu trên, chẳng lẽ không có việc nào đáng làm hơn là từng ly từng tí chăm lo vun đắp sự quần tụ của dân tộc như chăm lo cho con ngươi của mình, khơi dậy ý chí và trí tuệ cả nước, tất cả với nỗ lực hợp quần cao nhất, quyết giành bằng được một vị thế đáng sống cho quốc gia trong thế giới hỗn loạn hôm nay hay sao – nhất là lúc này khu vực Biển Đông đang cận kề miệng hố chiến tranh! – mà lại đi làm những việc chia rẽ dân tộc, phân tán nỗ lực đất nước như kết luận quyết định kỷ luật PGS TS Chu Hảo hay sao? Ban Kiểm tra Trung ương chẳng lẽ vô cảm hết mức, hay không thấy gì trước những thách thức sống còn đối với vận mệnh đất nước, mà lại đưa ra một quyết định kỉ luật như vậy hay sao?

Tôi mong cả nước cùng nhau suy nghĩ và tìm câu trả lời, để nhân dân cả nước chúng ta nhất trí hành động. Nhất là mong ĐCSVN với trách nhiệm ràng buộc không thể thoái thác của mình đối với đất nước cũng cùng suy nghĩ như vậy, để cùng với nhân dân cả nước nhất trí hành động!

NGUYỄN TRUNG
Viết tại Hà Nội – Võng Thị, ngày 27/10/2018

CHUYỆN TỪ CHỐI VÀO ĐẢNG

Nhân nhà văn Nguyên Ngọc và GS Mạc Văn Trang (2 người tôi quen) vừa tự ra khỏi đảng; tôi đăng lại mẩu chuyện mình đã chối từ vào đảng thế nào. Nghĩ lại ngày ấy sao dại thế không biết. Bây giờ thấy tiếc, vì ngày ấy nếu chịu phấn đấu một chút thì nay đã có cái để hưởng ứng bác Ngọc và bác Trang rồi. Tiếc thật! Chuyện là thế này:

Cách đây gần 25 năm, khi mới về công tác tại một Viện khoa học, tóc tôi dày và rậm lắm; như một khu rừng. Một hôm ông bí thư chi bộ, cũng là một GS khả kính gặp tôi và nói: “Này, cậu có muốn vào Đảng không?”. Ban đầu tôi hơi bất ngờ nên hỏi lại: “Bác nói thế nghĩa là thế nào?”. Ông cười và bảo: “À mình thấy cậu có năng lực, hỏi thế để mình còn giới thiệu với chi bộ”. Ngập ngừng một lúc, ông tiếp: “Nhưng điều đầu tiên là cậu phải cắt tóc ngắn đi, để thế không được”. Tôi thấy buồn cười, nhưng không dám, đành nói: “Tóc em rối nhưng đầu em nghĩ rất rành mạch đấy. Em sợ cắt gọn đi, lại chẳng nghĩ được gì sáng sủa”. Nghe thế hình như ông hiểu và từ đó không thấy đặt lại vấn đề nữa.

Bẵng đi một thời gian, lại một ông bí thư chi bộ mới gặp tôi và nêu vấn đề. Ông này còn trẻ, xấp xỉ tuổi tôi nên nói năng có vẻ bỗ bã: “Này vào Đảng đi, ông có năng lực chuyên môn, bây giờ cần tý chính trị nữa để có cơ hội phát triển…Nhưng chỗ bạn bè nói thật nhé, ông nghĩ gì thì tuỳ nhưng ăn nói phải khéo hơn một chút, đừng thẳng thừng quá, nhất là với cấp trên”. Tôi lại thấy buồn cười, nhưng vì ông này ít tuổi nên không ngại gì, bèn bảo: “Lâu nay tôi nghĩ thế nào, nói và làm thế ấy quen mất rồi. Bây giờ theo ông nếu vào Đảng thì phải nghĩ một đường, nói một nẻo và làm lại một cách khác à? Như thế thì tôi không theo ông được rồi”. Không hiểu ông ta có giận không. Nhưng sau đó có người bảo, ông ấy nói thế thôi, kết nạp những người như tôi, ông ấy sợ lắm.

Lại mấy năm trôi qua, một hôm GS. Viện trưởng gặp tôi. Ông này thì hơn tôi đến mười mấy tuổi, là bí thư đảng ủy chứ không phải bí thư chi bộ. Ông bảo: “Cậu nên vào Đảng đi”. Tôi rơi vào một tình thế khó xử. Ông ấy là đảng viên nhưng đứng đắn và có trình độ. Từ chối thẳng thừng thì như là xúc phạm ông ấy mà nhận lời thì không đúng lòng mình; tôi đành vừa cười, vừa nói: “Anh ạ! ở đâu cũng thế, Đảng lãnh đạo quần chúng đúng không?”.“Tất nhiên rồi”, ông ấy đáp. Tôi bảo:“Thế có ai tốt các anh kết nạp hết vào Đảng thì quần chúng còn lại toàn những người kém cỏi à? Hóa ra Đảng lại lãnh đạo một mớ Lý Thông à? Thôi anh để em làm 1 quần chúng tốt để thỉnh thoảng còn lấy ví dụ ”. Không biết ông ấy nghĩ gì, nhưng thấy nở một nụ cười và không nói câu nào.

“Quá tam ba bận”, chắc họ ngán tôi quá nên sau đó chẳng để ý gì nữa. Về phần mình, tôi cứ nghĩ chẳng lẽ quần chúng lại toàn là Lý Thông? Và nếu đúng thế thì sao các vị lãnh đạo lúc nào cũng nói: Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng?

Vừa rồi bạn tôi lại nói: “kẻ nào láng cháng cứ kết nạp đảng cho nó trắng mắt ra” là thế nào nhỉ? Bối rối quá!

ĐỖ NGỌC THỐNG
27/10/2018

SAMSUNG

KỶ LUẬT GS CHU HẢO LÀ TUYÊN CHIẾN CHỐNG GIỚI TRÍ THỨC

Việc kỷ luật Giáo sư Chu Hảo là một thông điệp nhắm vào giới trí thức Việt Nam của Đảng Cộng sản.

Giáo sư Hoàng Dũng, Đại học sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh nói như vậy với đài RFA, tối ngày 25/10/2018.

Giáo sư Chu Hảo, Giám đốc – Tổng Biên tập Nhà xuất bản Tri thức, từng giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Khoa học công nghệ và Môi trường, đảng viên Đảng Cộng sản, vừa bị Ủy Ban Kiểm Tra Trung ương đề nghị kỷ luật với lý do đưa ra là ông đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, tự diễn biến, tự chuyển hóa.

Đây là kết luận tại kỳ họp thứ 30 từ ngày 17-19/10 mà Ủy ban Kiểm tra Trung ương vừa công bố trong ngày 25/10.

Theo Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà xuất bản Tri thức do Giáo sư Chu Hảo làm Giám đốc đã xuất bản những cuốn sách trái với chủ trương, đường lối Đảng và Nhà nước, đồng thời vi phạm Luật xuất bản nên đã bị cơ quan chức năng thu hồi và tiêu hủy.

Những điều đó bị Ban Kiểm Tra Trung Ương cho là rất nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức đảng, tác động xấu tới tư tưởng xã hội, đến mức phải xem xét, thi hành kỷ luật.

Trong tối ngày 25/10, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một người làm việc lâu năm với ông Chu Hảo nói rằng ông không ngạc nhiên về bản án của Đảng Cộng sản dành cho ông Chu Hảo, nhưng ngạc nhiên vì một bộ phận quyền lực trong đảng lại tha hóa đến mức dám kỷ luật một người, đã bỏ nhiều công sức cho việc chấn hưng dân trí Việt Nam, mà theo ông Nguyễn Quang A, chưa ai làm được trong hàng chục năm qua, theo tôn chỉ của Cụ Phan Chu Trinh đề ra từ đầu thế kỷ.

Tiến sĩ Hoàng Dũng, nhận xét rằng trong thông cáo của Ủy ban kiểm tra trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam ra ngày 25/10, tất cả các cán bộ cao cấp bị kỷ luật vì liên quan đến đất đai tiền bạc, trừ ông Chu Hảo, bị kết tội về tư tưởng.

Tiến sĩ Hoàng Dũng còn nhận xét về tội danh chuyển hóa mà Đảng Cộng sản gán cho ông Chu Hảo, ông nói rằng rằng chuyển hóa là điều tất yếu, là điều cần phải có để tiến bộ.

Theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, việc kỷ luật ông Chu Hảo chứng tỏ hệ thống chính trị đang cai trị ở Việt Nam đã hư hỏng đến mức không còn sửa chữa được, và những người ở trong đảng cộng sản hãy còn thái độ chần chừ sẽ quyết định từ bỏ đảng.

Tiến sĩ Hoàng Dũng khẳng định rằng ngay trong tối ngày 25/10 đã có một số trí thức đảng viên bày tỏ ý định ra khỏi đảng của họ với ông. Ông Hoàng Dũng nói rằng Đảng Cộng sản không sợ những người trí thức đơn lẻ, nhưng sợ rằng họ tập hợp lại với nhau.

Có hai quyển sách do nhà xuất bản Tri thức xuất bản đã không qua được kéo kiểm duyệt của đảng, đó là quyền Petrus Ký nỗi oan thế kỷ của học giản Nguyễn Đình Đầu, đã bị thu hồi sau khi xuất bản.

Quyển thứ hai bị đình chỉ ngay khâu xuất bản là Tranh luận để đồng thuận, vào năm 2005. Theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, quyển sách này có thể là một dấu mốc mà những nhà lãnh đạo cao cấp của Đảng Cộng sản không hài lòng về Giáo sư Chu Hảo.

Tuy vậy Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho rằng những quyển sách chỉ là cái cớ để người ta loại trừ Giáo sư Chu Hảo. Tiến sĩ Hoàng Dũng cho rằng việc kiểm duyệt những quyển sách do Nhà xuất bản Tri Thức ấn hành là do một bộ phận cán bộ kiểm duyệt muốn lập công với đảng, và điều này lại phù hợp với mục đích của những người lãnh đạo cao cấp nhất hiện nay.

Cả hai người, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, và Tiến sĩ Hoàng Dũng đều cho rằng việc Đảng Cộng sản kỷ luật Giáo sư Chu Hảo có thể đưa đến kết quả ngoài dự kiến của đảng, là giới trí thức sẽ phản ứng theo chiều hướng đồng quan điểm với Giáo sư Chu Hảo.

KÍNH HÒA/ RFA
25/10/2018

ÔNG HÀ QUANG VINH – NGUYÊN PHÓ CHỦ TỊCH QUẬN BÌNH CHÁNH TUYÊN BỐ TỪ BỎ ĐẢNG 

Văn bản này tôi viết vào 2015 và đề trong laptop từ đó đến giờ,với 2 lần sửa chữa, nhưng chủ đề vẫn y nguyên. Nay thời tiết tốt, mưa thuận gió hòa nên tôi xin công bố giữa bà con, họ hàng. Xem như một giọt nước nhỏ vào cái ly đã tràn .

TÔI ĐÃ THẤY VÀ TÔI ĐÃ HIỂU .

Cùng với những tệ nạn trong GIÁO DỤC, Y TẾ, ngày nay việc đưa ra pháp luật những vụ tham nhũng về KINH TẾ và trong các doanh nghiệp Nhà nước, nhất là ở khu vực TW đã cho thấy căn bệnh về chính trị – kinh tế – xã hội Việt Nam hiện nay đã đến mức vô phương cứu chữa.

Người ta nói có bệnh tất phải có nguyên nhân. Tôi đã đi tìm nguyên nhân đó nhiều năm nay và TÔI ĐÃ THẤY.

Nguyên nhân này có liên quan chặt chẻ đến các băng nhóm CÁN BỘ CAO CẤP CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM. Các băng nhóm này đã thay nhau nắm quyền lãnh đạo Đảng và Chính quyền nhằm mục đích lũng đoạn tình hình dất nước trong những năm qua.

Họ đã câu kết với nhau hình thành các chính sách mất lòng dân trong các lĩnh vực đất đai, môi trường, thuế khoá, năng lượng, công ăn việc làm v.v…

Họ đã rút tỉa hết sức lực của nhân dân ta qua việc tham ô, nhũng lạm hằng trăm, hằng chục ngàn tỉ VNĐ. Phương pháp tham nhũng của họ là công khai, trắng trợn, coi trời bằng vung và coi nhân dân như đồ ếch nhái. Những vụ trọng án đã và đang đưa ra pháp luật đã nói lên điều đó .

Đây là những NGUYÊN NHÂN TRỰC TIẾP đưa đất nước đến một thảm họa mà trước đây nhiều người ít nghĩ đến là CHÍNH QUYỀN NHÀ NƯỚC CÓ KHẢ NĂNG ĐI ĐẾN TIÊU VONG .

Tất nhiên cũng có các NGUYÊN NHÂN KHÁC CŨNG TRỰC TIẾP không kém là các nguyên nhân về các lĩnh vực HỌC THUYẾT, ĐƯỜNG LỐI CHÍNH TRỊ – KINH TẾ. Đây mới là các NGUYÊN NHÂN CƠ BẢN. Tuy nhiên những nguyên nhân này đã được đề cập rõ và đầy đủ trong THƯ NGỎ 61 (tên gọi do dân chúng đặt cho lá Thư ngỏ của 61 đảng viên gởi cho TW Đảng) mà tôi đã ký trước đây. Và bản thân tôi cũng đã có một THƯ NGỎ riêng gửi cho Quận ủy Quận 5,TP HCM nói lý do tại sao tôi đã ký vào TN 61 nói trên. Vì thế nên tôi thấy không cần đề cập đến tại đây những vấn đề đã được nói quá nhiều với Đảng nhưng chỉ như nước đổ lá môn. Nhưng ĐÂY LÀ SỰ THẤT BẠI CỦA ĐẢNG VỀ MẶT LÝ LUẬN CHÍNH TRỊ .

Trở lại với các ông bà trong các Nhóm CÁN BỘ CAO CẤP CỦA ĐẢNG .

Có thể nói các ông bà là giai tầng quyền quý nhất trong Đảng hiện nay. Đa số tài nguyên của đất nước do tổ tiên để lại và nhân dân ta còng lưng làm ra đã chảy vào trong túi của các ông bà. Các ông bà chỉ lo gửi những số tiền đó ra nước ngoài và mua nhà ở Mỹ, chỉ để lo cho hậu vận của các ông bà mà bất bất chấp tất cả. Các ông bà chỉ đại diện cho các nhóm lợi ích đã đặt quyền lợi phe nhóm lên trên quyền lọi của quốc gia, dân tộc chứ không đai diện cho Đảng với hơn 4 triệu đảng viên và càng không đại diện cho quyền lợi của nhân dân.

Các ông bà thi nhau giữ rịt cái chính quyền này cho mình bất kể tiếng oán than của nhân dân đã dậy đến trời xanh .Đất nước này tiêu vong cũng tại các ông bà, chế độ này suy sụp cũng tại các ông bà. Rõ ràng là các quý vị là thành phần hiểm độc nhất trong các thành phần dân tộc VN.

Và ĐÂY LÀ THẤT BẠI CỦA ĐẢNG VỀ CON NGƯỜI, ĐẠO ĐỨC VÀ TỔ CHỨC. Sự thất bại này chỉ là giọt ước làm tràn ly của sự thất bại về lý luận mà thôi.

Vì những lẽ đó, nay tôi nói rằng tôi sẽ không đi chung một con đường, mà có lẽ đã quá ít khi đi chung, với các ông bà nữa. Hãy giữ kỹ những gì các ông bà đã bòn rút được trên đầu trên cổ nhân dân VN.

Và tôi xin tuyên bố TÔI TỪ BỎ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM, một tổ chức chính trị mà tôi đã gia nhâp và phục vụ 43 năm qua. Bởi những gì tôi đã thấy và đã hiểu. Với niềm tin sau cơn mưa trời lại sáng của dân tộc ta.

Bài này do tôi là HÀ QUANG VINH tự viết.

TÔI vào Đảng Nhân dân cách mạng VN (nay là Đảng CSVN) ngày 20/5/1972. Nay là Hưu trí .Sống tại Q.11, TP HCM

NO COMMENTS