Toàn chuyện lạ lùng!…

0
434

Toàn chuyện lạ lùng!

20 năm nước mắt…
Hát trên những xác người…
Nhà hát giao hưởng 1.500 tỷ và nước mắt Thủ Thiêm!

Nhà hát giao hưởng không đơn thuần là một sân khấu, đó là một loại hình nghệ thuật vừa kén nghệ sĩ vừa kén cả khán giả mộ điệu.

Và thật khó nếu tin rằng chỉ cần xây xong nhà hát giao hưởng là ngay lập tức có thể có nghệ sĩ biểu diễn cũng như có đủ khán giả để lấp đầy cái nhà hát giao hưởng với quy mô, “1.700 chỗ, có 2 khán phòng gồm khán phòng lớn 1.200 chỗ và khán phòng nhỏ 500 chỗ”. Còn giả như nếu xây nhà hát giao hưởng rồi cho thuê các sự kiện từ trao bằng Đại học đến giới thiệu sản phẩm hay thi thoảng ca sĩ đến ra mắt album thì không cần tốn tiền ngân sách nhiều đến vậy.

Kiểu cảnh trong một bộ phim truyền hình dài tập trước đây, Hai Lúa trúng đất vì mấy hecta ruộng lọt vào khu quy hoạch công nghiệp. Hai Lúa ôm một giỏ đệm tiền lên thành phố, thích là bia vui là gái.

Về sau bia chán gái chán lang thang vào showroom ô tô xem xe hơi. Nhân viên bán ô tô thấy có ông Hai Lúa đầu nón tre, chân guốc mộc, tay ôm túi đệm thì chán đời hẳn. Hai Lúa hỏi thì gắt, Hai Lúa nhờ thì thét. Giận lên, Hai Lúa chồng tiền mặt sắm hẳn cái xe ô tô đắt nhất trong showroom cho thiên hạ hiểu thế nào là dân chơi miệt ruộng. Sắm xong ô tô, giấy tờ đủ cả, Hai Lúa mới tẽn tò phát hiện ra rằng mình không biết lái ô tô.

Xây nhà hát giao hưởng 1.500 tỷ ở thời điểm này cũng vậy, hệt như anh Hai Lúa sắm ô tô. Còn sang lắm thì thuê giàn nhạc ở nước ngoài qua biểu diễn, mà dẫu bỏ một đống tiền thuê được họ sang đàn ca sáo nhị thì lấy ai đi nghe.

Hệt như một dạo đất nước mình có rất nhiều sân golf, tỉnh nào cũng có sân golf, sân golf hiện hữu khắp nơi bất chấp những cảnh báo về việc diện tích đất canh tác lương thực bị thu hẹp nhường đất cho sân golf. Để rồi về sau mới trơ mắt lên nhìn cảnh sân golf có rồi mà người chơi lèo tèo quá. Chính vì người chơi lèo tèo quá nên thua lỗ, chính vì thua lỗ nên lại phải xin thay đổi mục đích sử dụng đất để biến thành căn hộ cao cấp, để biến thành biệt thự và… bán.

Ở một thành phố mà mười triệu dân nơm nớp trược một cơn mưa vì sợ ngập nước, thi thoảng đùng phát vỡ đê bao thị dân hóa thành bà con vùng lũ, rồi chưa kể chống ngập bằng cách nâng đường biến nhà dân thành hang, rất sẵn lòng chặt trụi cây xanh rồi chuyện chặt cây xanh để làm gì hạ hồi phân giải… thì đột ngột lại muốn có một nhà hát giao hưởng nhằm xây dựng một công trình văn hoá nghệ thuật chuyên ngành, hiện đại, xứng tầm với một trung tâm kinh tế – văn hóa – xã hội lớn của đất nước, là một trong những công trình thiết chế văn hóa mới tiêu biểu của thành phố góp phần khẳng định vị thế của thành phố. Ngô tôi e rằng đây thật sự là một câu chuyện hoang đường.

Không phải có rất nhiều tỉnh nghèo từng muốn chi hàng nghìn tỷ đồng để có quãng trường to đẹp, để có công viên to đẹp, để có trụ sở to đẹp… Nhưng rồi mọi thứ đi về đâu nếu không muốn nói thẳng là gói gọn trong hai từ, hình thức.

Một đô thị văn minh là một đô thị được đo bằng sự hài lòng của người dân về chất lượng sống, về thu nhập, về sự thụ hưởng văn hóa.

Làm sao có thể tin rằng chỉ cần có một nhà hát là ngay lập tức có thể khẳng định được vị thế của thành phố. Vị thế của một thành phố dựa vào một nhà hát thì bất cứ thành phố nào của khắp thế giới này đểu có thể có vị thế cả, chi tiền xây một nhà hát thật to là xong chứ có gì đâu.

Và mặc dù có bổ khuyết là xây dựng nhà hát giao hưởng 1.500 tỷ là dự án có từ 20 năm trước nhưng chưa thực hiện được, thì trong bối cảnh này vẫn chưa phù hợp. Nhất là lúc những oan khiên Thủ Thiêm chưa được giải hết, bài toàn hạ tầng của thành phố vẫn lơ lửng chưa có đáp áp, dự án chống ngập 10 nghìn tỷ Phó Thủ tướng Chính phủ Trịnh Đình Dũng giao cho thành phố Hồ Chí Minh chịu trách nhiệm toàn diện khi dự án này nẩy sinh nhiều lùm xùm… Đó là còn chưa kể đến những nguyên cán bộ lãnh đạo của thành phố bị khởi tố vì liên quan đến Vũ “nhôm”.

Nghĩa là, còn hàng vạn thứ tồn đọng đang chờ lãnh đạo UBND Thành phố tháo gỡ, giải quyết, toàn là việc cấp bách cả. Thế nên, lãnh đạo thành phố nên tập trung cho những việc cần làm ngay thay vì cứ trông mật ngọt từ cái nhà hát 1.500 tỷ ấy.

NGÔ NGUYỆT HỮU

NO COMMENTS