Sài Gòn tử tế…

0
79

Có hôm gặp bạn cũ, chuyện trò quên thời gian, đến lúc quán dọn dẹp, mới hay trời đã khuya, vội chia tay bạn bè, hẹn ngày sau gặp lại.

Trên đường về, bụng chợt cồn cào, đảo mắt nhìn quanh xem có gì ăn đỡ. Xa xa, thấp thoáng một xe đẩy bán thức ăn, phản chiếu qua ánh đèn. Đến gần, thì đó là xe cháo lòng với dăm ba bàn ghế tuềnh toàng, cùng vài thực khách.

Mình tấp vào, làm vội tô cháo.Xong, định kêu tính tiền để về, thì lúc ấy có anh trung niên chạy xe tới, ngừng trước xe cháo, đá chống rồi tiến đến vợ chồng chủ xe.

– Anh cảm ơn chú dzí thím nhiều nghen, cho anh gởi thêm tiền. Anh đi làm về trễ, nghe con anh nói lại, nên đến đây liền.

– Dạ, không có gì đâu anh, con nít mà, đói thì ăn chứ có quan tâm đến giá cả gì đâu, cho cháu ăn như cho con em ăn vậy mà.

– Biết vậy, nhưng anh vẫn cảm ơn đã giúp con anh. Sau nầy, bé có ghé ăn, chú thím cứ bán, anh hứa gởi trả tiền đầy đủ.

– Dạ.

Ba người trao đổi qua lại với “dạ”, “cảm ơn” đặc sản của Người Sài Gòn xưa, mình lắng nghe với nhiều thích thú.

Anh trung niên ra về, mình tính hỏi cho biết chuyện, thì chị chủ xe cháo đã tiến đến phân trần:

– Hồi chiều con bé đi học về, đói bụng ghé vào ăn, rồi đưa năm ngàn, em vẫn vui vẻ lấy, giờ ba nó ghé trả thêm.

Tận mắt chứng kiến và nghe đối đáp, mình thấy rộn ràng trong bụng, có một cái gì đó tự hào khe khẽ len vào. Một bên cảm thông, phóng khoáng, giúp người không hề so đo tính toán. Một bên tử tế, biết phải quấy, mặc dù trời khuya lắt khuya lơ, vẫn tìm đến nói lời cảm ơn với người đã giúp con mình.

Xe cháo đêm hôm ấy xực nức mùi thơm, mùi thơm của cháo, hòa quyện cùng mùi thơm tình người và sự tử tế của Người Sài Gòn.

Cho dẫu năm tháng có qua đi, Sài Gòn với biết bao vật đổi sao dời thì lòng tử tế của người Sài Gòn vẫn không hề phai nhạt với thời gian.

TRẦN KIẾT TƯỜNG

NO COMMENTS