Sài Gòn ơi, đẹp lắm…

0
221

Sài Gòn ơi tôi không mất người trong cuộc đời
Sài Gòn ngày càng trở nên xa lạ
Bạn có cảm nhận vậy không?
Có những thứ thuộc về sài Gòn đã dần biến mất.

Một người Sài Gòn xa xứ đã hoài niệm về một Sài Gòn như vầy: “Là người Sài Gòn, người ta thường nhớ gì ở Sài Gòn nhất? Một khoảng lặng trôi qua. Có lẽ sự hồi tưởng đang trở lại trong đầu những người bạn nay tóc ngả hai màu. Có người nhớ tiếng rao trên đường phố, nhớ tiếng ồn ào trong khu xóm lao động, nhớ cảnh nhộn nhịp Sài Gòn dịp Tết những ngày còn thơ, nhớ những cuộc tình lang thang dưới vòm me xanh lá trên con đường Duy Tân đầy bóng mát, nhớ nhiều thứ lắm…

Nỗi nhớ ùa về như cơn gió thoảng rồi qua. Nhưng với tôi những con đường góc phố Sài Gòn vẫn còn đọng lại mãi mãi.

Ðầu tiên tôi nhớ góc bùng binh Quách Thị Trang, nơi lần đầu tuổi nhỏ được ba tôi dẫn đi ngao du thành phố Sài Gòn. Quách Thị Trang là ai, biết để làm gì. Cái chợ Bến Thành treo đầy biển quảng cáo hình kem đánh răng anh Bảy Chà Hynos và Perlon kín chợ chẳng có gì đẹp. Chợ cũng chẳng làm tôi nhớ, bởi đi chơi Sài Gòn nhưng ba tôi chẳng ghé vào ăn. Ði chơi khơi khơi, mỏi chân ngồi nghỉ trên băng ghế xi măng giữa công viên thưa thớt cây xanh và chung quanh trang trí vài bồn hoa sặc sỡ. Ngồi đây nhìn ngắm phố phường Sài Gòn bốn phương tám hướng. Nhìn dòng xe xuôi ngược, những dòng người tay xách nách mang hành lý băng qua cầu thang sắt ngang đường đến ga xe lửa về quê, những người buôn thúng bán bưng ngồi chật phía ngoài cửa chợ cất cao tiếng rao mời khách, những đứa trẻ đành giày, bán báo dạo lăng xăng đánh bóng mấy đôi giày “botte de sault” của mấy anh lính Mỹ.

Rồi tôi nghe hàng xóm nói thằng Hên bỏ nhà ra đi, mới tí tuổi đầu mà lá gan to bằng người lớn. Thỉnh thoảng tôi ghé ngang dò la tin tức nhưng lúc nào cửa nhà cũng đóng im lìm.

Thế là tôi mất một thằng bạn nhỏ chơi bắn bi, nó sống ở đầu đường xó chợ khiến lòng tôi ngậm ngùi, chợt nhớ đến bài hát “Nó” văng vẳng đâu đây: “Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ. Tuổi ấu thơ đã mang nhiều âu lo. Ngày nó sống kiếp lang thang. Ngẩn ngơ như chim xa đàn, Nghĩ mình tủi thân muôn vàn”.

Hồi nhỏ tôi không thích bài hát này, nghe như nỗi đau quất vào da thịt một đứa nhỏ nhưng sau này hiểu ra chút ít. Thời buổi đó, trẻ con mồ côi mất cha mất mẹ vì chiến tranh bom đạn, vô gia đình vì muôn vàn lý do đều có thể đẩy đứa trẻ ra ngoài đường phố. Lòng cảm thương cho thân phận nhỏ bé lặn hụp trong cuộc đời mà ông nhạc sĩ Anh Bằng viết nên lời nhạc buồn đó chăng. Xem ra thằng có cái tên Hên mà chẳng may chút nào.

Lớn lên chút xíu, tôi biết la cà trên đường phố sau những buổi tan học cuốc bộ về nhà. Trường tôi nằm ở quận 3, nên con đường Bà Huyện Thanh Quan bán đầy bò bía, chè đậu xanh đậu đỏ, là một địa điểm hấp dẫn giới học trò chúng tôi. Nhưng với tôi, con đường Trương Ðịnh cắt ngang gần đấy rất đỗi nên thơ, nhất là đoạn giữa gần trường Nguyễn Thị Minh Khai (Gia Long ngày trước) ra Công viên Tao Ðàn. Một con phố bình yên và rất lặng lẽ với những hàng dầu hàng sao rợp bóng”.
(hết trích dẫn)

Với tôi Sài Gòn không cao sang như vậy, nó quê quê vì tôi là người nhà quê mà.

Vâng tôi nhớ những chiếc xe thổ mộ, chở tôi vào Hóc Môn đi học.

Mã phu là bác nông dân vui tính ngồi ở càng xe bên trái, tay cầm roi cá đuối, tôi được ngồi càng bên phải, đau đít chết mịa nhưng được miễn phí.

Những buổi đi học về, trưa hè vắng khách, mã phu lại lội tôi chui vào bóng râm nào đó bên đường,làm mỗi người một xị rượu rồi mới cho tôi về.Con ngựa thật khôn, mặc kệ mã phu ngủ khò trên xe, kéo xe về tận nhà.

Còn tôi, một thằng con nít, uống rượu ngay từ nhỏ xiêu vẹo trên con đường làng đi về nhà, chữ nghĩa trả cả cho thầy.

“Nhớ đường dài qua cầu lại nối 
Nhớ những con kênh nối hai giòng sông 
Nhớ ngựa thồ ngoại ô xa vắng 
Nỗi xôn xao hàng quán đêm đêm”

(Trịnh Công Sơn) 

Chắc rồi, mỗi người đều có một Sài Gòn rất khác nhưng hóa ra rất giống nhau trong tâm tưởng, nhưng những thứ dần biến mất hoặc trở nên khác đi.

Thương xá Tax, Ba Son, hàng cây trên đường Tôn Đức Thắng và nhiều nữa nhiều nữa.
Nhiều lần tôi cũng nói kiểu như “cơ quan chức năng” rằng Sài Gòn cần phải hy sinh cái gì đó để phát triển.

Nhưng mất thì mất rất nhiều còn phát triển thì chưa thấy, mấy hôm nay lùm xùm bắt bớ các quan chức, toàn liên quan đến đất đai, dự án, họ cũng chính là những người làm Sài Gòn trở nên méo mó và vô duyên…

Nhưng có thật là Sài Gòn đã mất không? Một Sài Gòn kiêu sa nhưng thân thiện và đầy tình người.

Tôi trộm nghĩ rằng không?
Sài Gòn vẫn đẹp.

Hôm nay một bạn đưa hình ảnh thật đẹp ở chung cư Sơn Kỳ 1, DC13, P.Sơn Kỳ, quận Tân Phú, một quày hàng quần áo trẻ em thật sang trọng, nơi đó người có đến cho, người cần đến lấy.

Trên đường phố, từ nhiều năm và năm nay vẫn vậy xuất hiện nhiều kệ hàng quà tết miễn phí, gồm gạo, đường, nước mắm…

Nói đâu xa, bà xã tôi đóng gói vài chục phần quà Tết, mì gạo đường sữa, bánh mứt, tiền lì xì gửi về quê cho những người xa lạ, chị Nương thì thúc giục tôi soạn quần áo cho những người thợ hồ làm công trình gần đó để họ có quần áo đẹp mặc về quê ăn Tết…

Sài Gòn đẹp lắm, đẹp từ dân, từ những tấm lòng thơm thảo…

“Sài gòn ơi, nắng vẫn có còn vương trên đường 
Đưòng ngày xưa, mưa có ướt ngập lối đường về 
Rồi mùa thu, lá còn đổ xuống công viên”

HOÀNG LINH

Sài Gòn dễ thương lạ lùng!

Quỳnh dẫn cái hình này để nhắc mình nhớ cuộc sống vẫn luôn đáng yêu, và mình cần truyền năng lượng tích cực cho nhau để ngẩng cao đầu mà sống.

Chúa – Phật – Thánh Ala hay Ông Trời cuối cùng cũng hướng con người đến chân, thiện, mỹ. Đến những điều tốt đẹp mà thôi!

Triết lý Phật giáo có nhân quả. Người gieo nhân xấu ắt gặt quả xấu.

Nhưng thực tế cuộc sống nhiều khi người tốt thường gánh phần thua thiệt trước mắt.

Đừng nản lòng!

Bởi tin thì sẽ được, gõ thì cửa sẽ mở cho, Chúa cũng đã dạy con người nên giữ niềm tin thiện lành cho mình.

Quỳnh chỉ mong làm sao giữ được bản thân “từ tâm vào đời” để đời luôn độ lượng với Quỳnh, với tha nhân!

QUYNH NGUYEN

NO COMMENTS