Sài Gòn 1995…

0
65

Kể về Sài Gòn 1995, chắc nhiều đứa sanh sau 2000 không hình dung ra, lúc đó tụi nó còn ở trong ngón chưn cái mà.

Sài Gòn 1995, đường đông nhưng chưa kẹt xe nhiều, xe gắn máy chỉ có Cub và Dream với xe đạp thôi, có xe xích lô nữa. Thành ra khói xe cũng lừng chừng, bụi đường chưa khủng khiếp, không có tiếng bóp kèn nhiều. Nước sông Sài Gòn chưa đen thui như bây giờ, con nít còn tắm sông được.

Sài Gòn 1995, đường khá sạch vì dân khá ý thức, người bán hàng rong chưa “lì” như bây giờ, họ xả rác là mắc cỡ nên hạn chế.

Sài Gòn 1995, dân chưa đông như bây giờ, đường CMT8 chạy ra tới ngã sáu Dân Chủ là thấy xe cộ ít ít, rồi, chạy lên Gò Vấp còn thấy ruộng, chạy qua Tân Bình còn đất trống minh mông, ra Ngã Tư Bốn Xã còn quê một cục, bụi mù, đường ổ trâu ổ bò xe đi lọc cọc.

Sài Gòn 1995 cách Sài Gòn 1975 chỉ 20 năm chứ nhiêu, nên “dư âm” của Mỹ Ngụy còn nhiều, thành ra con nít còn “sợ” người lớn, ra đường thấy con nít hư người lớn chỉ mặt nẹt một câu là  chạy te te, cái này khác ngày nay, nẹt là nó… chửi và “ché…m”.

Sài Gòn 1995, còn nhiều người già hay dạy moral đạo đức, dạy con cháu xóm giềng đừng đổ rác ra đường, dạy đi im nói nhẹ, dạy khoanh tay cúi đầu chào. Bây giờ Sài Gòn 2021 thì người già nín re vì sợ dạy là… bị con nít “dạy” ngược lại.

Sài Gòn 1995, có dĩa cơm tấm sà bì chưởng có 1000 tới 1500 đồng bạc, còn ngày nay thì…(??), thấy sự mất giá của đồng tiền chưa?

Sài Gòn năm 1995, các quán xá chủ người Sài Gòn còn nhiều, nói giọng Nam rặc “Chờ chị chút nha cưng”, không giống như Sài Gòn nay chủ cả toàn nói giọng Bắc!

Còn nhiều lắm kể ra không hết.

Bạn Da Diệt là nhân chứng Sài Gòn năm 1995 mà.

Nhớ hồi Sài Gòn 300 năm, năm 1998, ngoài bùng binh Cây Liễu Nguyễn Huệ, tui ẵm một em bé chừng 5 tháng tuổi chụp hình, tính nay thì em nó đã 23 tuổi rồi.

Bữa kia gặp một đứa nhìn nó cũng cứng, mới đầu xưng hô anh em ngọt xớt, lát hỏi lại nó sanh 2003, rồi nó nằng nặc kêu tui bằng “chú”. Thì đúng rồi, ba cưng có lớn hơn anh đâu!

Ngẫm thời gian đáng sợ thiệt.

 NGUYỄN GIA VIỆT