Phút giây huyền diệu…

0
89

Mình đã đọc đâu đó câu này:

“Muốn biết giá trị thật sự của 1/100 giây, hãy hỏi vận động viên điền kinh vừa đoạt huy chương bạc tại Olympics”.

Sau khi đọc được trên mạng Nga câu chuyện mà mình sẽ kể lại sau đây, mình nghĩ là muốn biết giá trị của 1/100, hoặc 1/1000 giây, hãy đi hỏi một phụ nữ Đức, Kathrin Lehmann, năm nay 51 tuổi.

47 năm trước, Kathrin Lehmann là một cô bé 4 tuổi.con của một cặp vợ chồng đã ngoài tuổi 40. Nói vậy, để biết rằng cặp vợ chồng nọ đã chờ đợi bao lâu để có một thiên thần nhỏ trong nhà và họ yêu quý Lehmann biết bao nhiêu.

Sáng 13/3/1969, cô bé chơi ở cửa sổ căn hộ của mình, ở tầng 6 một ngôi nhà trên phố Wilhelm- Pieck, thành phố Magdeburg (CHDC Đức).

Đại úy không quân Xô viết Igor Belikov hôm đó tình cờ đi qua khu vực này. Nghe tiếng hét, anh nhìn lên và thấy cô bé đã đứng trên cửa sổ. Và trong tích tắc, Belikov hiểu điều gì sẽ xảy ra. Anh lột ngay chiếc áo khoác (áo ca-pốt) đang mặc, lao như bay đến ngay chỗ cô bé có thể rơi.

Và, đúng lúc đó, cô bé Kathrin Lehmann ngã xuống, từ độ cao 22 mét.

Đại úy Belikov nhào tới, trong tích tắc, hai tay giơ chiếc áo khoác, đỡ trọn thân thể cô bé con. Và, chỉ ít giây sau, anh nghe thấy tiếng khóc.

Thật kỳ diệu, cô bé 4 tuổi Kathrin Lehmann không hề mảy may bị thương. Sau này, người ta đã tính toán rằng, với trọng lượng cô bé rơi tự do như thế từ độ cao của tòa nhà 6 tầng, đôi tay của đại úy Igor Belikov đã chịu một khối lượng khoảng 250 kg, tương đương một chiếc xe máy.

Giao em bé cho bố mẹ xong, Igor Belikov vội vã đi ngay, đến điểm kiểm tra sức khỏe theo như lịch định sẵn. Anh không muốn mình trở thành tâm điểm của sự chú ý, của những lời cảm ơn.

Nhưng, Chính quyền và nhân dân thành phố Magdeburg không quên người lính Xô viết đã cứu sống em bé, trong một trường hợp đến không tưởng. Họ đã mời anh làm Công dân danh dự của thành phố, và gọi anh là Con người của khoảnh khắc.

15 năm sau, tại Magdeburg đã dựng một đài kỷ niệm sự kiện này. Đài kỷ niệm bằng đồng, có hai mặt. Một mặt, có bức phù điêu chân dung đại úy Belikov, còn mặt kia là…chiếc áo khoác sĩ quan-chiếc áo khoác sĩ quan thiên thần đã cứu cô bé con 4 tuổi năm nào khỏi lưỡi hái của thần Chết. Cạnh đó, là bức tượng một cô bé, hẳn đó là Kathrin Lehmann .

Tác giả đài tưởng niệm nhỏ này, là điêu khắc gia Heinrich Apel.

Cô bé Kathrin Lehmann ngày nào, giờ đã ngoại ngũ tuần, có một con gái 16 tuổi. Lehmann hiện đang làm cho một công ty bảo hiểm.

Igor Belikov sinh tại Kharkov năm 1941, từ năm 1960 là phi công của Không quân Liên Xô. Năm 1970, anh trở về nước, học trường quân sự, sau đó sang Afghanistan và trở về phục vụ ở sân bay Baiconur. Về hưu, Belikov sống ở Lugansk và mất năm 2015.

Tượng đài người lính Xô viết vẫn còn đó, ở Magdeburg, nay đã thuộc về nước Đức thống nhất. Vào những dịp lễ của thành phố, người ta vẫn đem những bông hoa tươi đến đặt ở đây, để tưởng nhớ chiến công của một người lính trong thời bình, không âm vang, nhưng đủ sức lay động bất cứ ai.

Sau này, Belikov khi được hỏi về ngày 13/3/1969, anh đều nói đó không phải là chiến công, mà là một việc làm “đúng chỗ, đúng thời điểm”. Và, anh nói thêm:” Nếu như trước đây tôi là người theo đạo, thì cái ngày hôm đó, tôi tin là có Chúa Trời”.

Mình bỗng nhớ đến hình ảnh “phút giây huyền diệu”-“чудное мгновенье” trong một câu thơ của Pushkin.

Phải, đó chính là Phút giây huyền diệu!

PHAN VIỆT HÙNG

NO COMMENTS