“Phải giúp dân kiện để lấy lại công bằng…”

0
312

VỀ VỤ CƯỠNG CHẾ Ở VƯỜN RAU LỘC HƯNG

Lộc Hưng – Lòng dân hay lòng chính quyền?
Sợ bị hớ…
Chuyện vườn rau Lộc Hưng không là chuyện riêng…
Đất đai,,,
Thâm và gian…
Tết & nước mắt Lộc Hưng…
Những giọng Bắc…
Phép thử Lộc Hưng…

Cưỡng chế 112 căn nhà của dân ngay tại một thành phố lớn nhất nước là chuyện to đùng. Nhưng đáng buồn là đọc thông tin trên báo chí chính thống người ta chỉ thấy cùng một giọng, thậm chí có nhiều câu giống nhau. Tôi chưa nói báo đăng đúng hay sai, nhưng một vụ to như vậy, làm báo có nghiệp vụ phải tự mình tiếp cận sự thật. Nó ngay ở Sài Gòn chứ có xa xăm gì đâu. Việc đưa tin một chiều của báo chí chính thống chỉ có hại chứ chẳng có lợi gì cho chế độ, vì nó “kích ngòi” cho báo chí tiếng Việt ở nước ngoài và mạng xã hội đàm luận, sự đàm luận có nhiều mục đích khác nhau.

Chớ có đem “thế lực thù địch”, đem “bọn phản động” lợi dụng chống phá chính quyền ra hù dọa để biến sự kiện này thành “nhạy cảm”. Chẳng có “thế lực thù địch” nào, chẳng có “bọn phản động” nào có thể lợi dụng chống phá chính quyền nếu như hành vi của chính quyền là minh bạch chỉ vì lợi ích của nhân dân. Còn việc bịa đặt để chống phá thì chỉ có thể đáp trả lại bằng lẽ phải và thông tin trung thực.

Tôi không có điều kiện đi điều tra sự việc, chỉ căn cứ vào thông tin mà báo chí chính thống đồng loạt nêu và một số thông tin của các nhà báo mà tôi tin cậy đưa trên facebook, xin có vài lời về vụ này như sau :

Thứ nhất, lấn chiếm đất công để xây nhà đương nhiên là sai, là trái phép, tôi không ủng hộ. Vấn đề là, đất công thì phải có cơ quan quản lý, ngay cả trong rừng cũng có kiểm lâm, ngoài biển cũng có kiểm ngư có cảnh sát biển. Mấy ha đất vườn rau này sự thực thì không có người quản lý, vì nếu có quản lý thì dân đến xây nhà, không phải xây một cái nhà mà xây tới một trăm mấy chục cái, sao chính quyền không biết?

Nếu biết, sao để cho người ta xây? Gọi là đất công mà không có ai quản lý, không phục vụ gì cho công ích, thì đó chỉ là đất hoang. Mà theo luật thì người dân sử dụng đất hoang, tại các khoảng thời gian được ghi trong Luật Đất đai, nếu không có tranh chấp thì được nhà nước công nhận quyền sử dụng và được cấp sổ đỏ.

Thứ hai, theo trả lời của chính quyền mà báo chí nêu thì khu đất này trước đây thuộc chính quyền Sài Gòn (đương nhiên rồi), được cơ quan của chính quyền mới tiếp quản (cũng đương nhiên rồi), từ đó tới nay chính quyền mới chưa làm gì trên đất đó, mặc dù chính quyền nói là quy hoạch cho việc này sau đó đổi qua quy hoạch cho việc kia, cuối cùng là quy hoạch xây trường học, nhưng thực tế mấy chục năm nay chưa làm gì. Nhưng do có quy hoạch treo đó nên các gia đình ở đây không được cấp sổ đỏ. Tuy nhiên, người dân vẫn kê khai và nộp thuế cho chính quyền, chính quyền nhận nộp thuế nghĩa là gián tiếp thừa nhận quyền sử dụng.

Theo tin trên báo chí thì có tới 90 hộ có đơn nói rằng họ đã ở đây từ năm 1955 tới nay, chuyện này có hay không cũng không thấy chính quyền trả lời và không thấy báo nào điều tra. Theo luật thì đất nông nghiệp không được xây nhà, nhưng nhà đã cất (không kiên cố) rất nhiều năm nhưng không bị ngăn cản, nghĩa là chính quyền gián tiếp chấp nhận cho dân cất nhà. Có người sẽ cãi, rằng ở đây có lập biên bản, vân vân, vấn đề là nếu thực sự nhà tư xây trên đất công thì chính quyền phải không để cho người ta làm trái phép, chứ cái biên bản thì ý nghĩa gì.

Thứ ba, nếu chính quyền thu hồi đất để làm dự án (ở đây là xây trường học) thì sẽ có 2 tình huống:

1- Nếu dự án đó có trước khi dân làm nhà, thì trước hết phải cách chức tất cả những người có trách nhiệm quản lý liên quan đến khu đất đó, sau đó thực hiện giải tỏa đền bù theo luật. Tiền đền bù phải do những người có trách nhiệm bị cách chức đó chịu, không thể đem tiền thuế của dân để phục vụ cho sự tắc trách của họ.

2- Nếu các căn nhà đó có trước khi lập dự án thì chính quyền phải thương lượng với dân để thực hiện chính sách giải tỏa đền bù theo giá thị trường, vì dù chưa cấp sổ đỏ nhưng chính quyền đã gián tiếp thừa nhận quyền sử dụng đất của họ. Trong cả hai trường hợp, nếu người dân không chịu tự giải tỏa thì mới thực hiện cưỡng chế. Tôi là người kịch liệt phản đôi việc chính quyền thu hồi đất của dân để giao cho doanh nghiệp làm dự án kinh tế theo điều 62 Luật Đất đai, nhưng ở đây là dự án công cộng có thể chấp nhận nhà nước thu hồi được, nhưng việc thu hồi và đền bù nhất định không để cho người dân phải rơi vào điều kiện sinh sống xấu hơn trước. Dù như vậy thì việc cưỡng chế tại thời điểm sát Tết nguyên đán là bất nhân và phi chính trị.

Cuối cùng, tôi chợt nhớ lời cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Ông nhiều lần nhắc các nhà báo chúng tôi phải bảo vệ người dân khỏi tình trạng oan sai trong vấn đề đất đai, thậm chí ông bảo phải giúp dân kiện chính quyền để lấy lại công bằng. Tôi có hỏi, nếu dân lấn chiếm đất công thì dân có sai không, ông nói, để cho dân lấn chiếm đất công là chính quyền sai chứ không phải dân sai.

Nghiệm lại lời của ông tôi thấy hoàn toàn đúng. Cũng là chính quyền, tại sao dân xây cái chuồng gà cũng biết mà phạt trong khi xây cả trăm căn nhà lại không nghe không biết không thấy?

HOÀNG HẢI VÂN
ngày 12/1/2019

Dĩ nhiên ai cũng đau xót cho số phận người dân khu vườn rau Lộc Hưng và bất bình trước quyết định của chính quyền thành phố Hồ Chí Minh khi cho san phẳng khu dân cư này. Nhưng tôi hơi buồn về sự ngây thơ của dân mình khi trưng ra nhiều trước bạ nhà đất, văn bản, khế ước cũ của chính phủ Việt nam cộng hoà xác nhận tính xác thực chủ quyền của mảnh đất ấy.

Thêm nữa, các luật sư còn nhấn mạnh về sự tàn nhẫn của chính quyền bất chấp cái tết truyền thống sắp đến, vẫn cướp phá tan hoang đẩy hàng trăm gia đình người ta ra đường.

Thử hỏi năm 1975, xe tăng cộng sản ủi đổ cổng dinh Thống nhất của chính quyền của miền Nam Việt nam, cưỡng chiếm bằng vũ lực toàn bộ lãnh thổ VNCH (lãnh thổ theo quy định Quốc tế bởi hiệp định Geneva 1954) thì mảnh vườn rau Lộc Hưng hỏng nghĩa lý gì, thấm gì với cả dải đất miền Nam? Thử hỏi cộng sản có trừ cái Tết Mậu Thân ra để tạm ngưng chiến cuộc ?

Với cộng sản, chỉ có tư tưởng nhất quán dùng bạo lực cộng với sức mạnh tuyệt đối của vũ khí mới là công lý. Với họ, không có chuyện pháp luật, đạo đức gì ráo trọi.

Dân miền Nam ngày nay, xin lỗi, hầu hết ăn chơi đàn sáo trước thời cuộc chỉ đến khi bị lũ cướp đẩy ra khỏi nhà mới la lên còn trước đó thì ngoan ngoãn không thể hiểu nổi. 

Các dân miền Nam cần sớm biết rõ như vậy đi để khỏi bất ngờ về bất cứ điều gì cộng sản làm.

DŨNG MAI

Doanh nhân Lê Hoài Anh : Tôi không bao giờ thuộc về phe kẻ cướp, tôi thuộc phe nhân dân 

Sáng chủ nhật, không muốn viết chuyện buồn, ngồi cà phê bên hiên nhà, nhìn bức tượng nhỏ của bố tôi mẹ đặt ngoài vườn. Bố tôi mất còn có 3 tháng nữa là tròn 20 năm. Gia đình tôi chuyển nhà 4-5 lần, kể cả khi lên căn hộ chung cư tôi cũng mang theo tượng bố đặt ở góc vườn nhỏ, dưới chân ông luôn là những bụi hoa cúc vàng nhỏ, loài hoa bố tôi yêu.

Những ngày qua vụ cưỡng chế vườn rau và nhà cửa của bà con Lộc Hưng, phường 6 quận Tân Bình vào những ngày cận tết làm mẹ tôi và tôi nhớ mãi hoàn cảnh của nhà tôi vào những năm 1980-1981.

Bố tôi là thương binh, ông bị thương trong 2 cuộc chiến tranh lần 1 là chống Mỹ, lần 2 là biên giới phía Bắc. Bố tôi không phải là bộ đội mà là người làm nghề lái tàu, làm nghề vận chuyển lương thực, vũ khí, bộ đội trong các cuộc chiến. Những người này được điều động tham gia khi có nhiệm vụ hoặc đất nước xảy ra chiến tranh để phục vụ quốc phòng. Lần thứ nhất bố tôi bị sức ép bom và mảnh bom bi vào đùi, lần thứ hai là trúng đạn vào bắp tay. Mảnh đạn và mảnh bom đều vào phần mềm nên bố tôi không bị tàn tật chỉ để lại những vết sẹo, nhưng di chứng nặng nề cho ông đó là sức ép bom đã ảnh hưởng tới tim của ông. Bố tôi là thương binh xếp loại 3/8 (nặng nhất là loại 1).

1979, sau chiến tranh ông công tác tại sở TBXH Hà nội, nhưng bố tôi với gánh nặng nuôi mẹ già và anh trai bị tàn tật cùng với đàn cháu, vợ và hai con ông về mất sức, ông rất năng động tìm cách làm thêm để có tiền chu cấp cho gia đình trong những năm đói kém của đất nước. Bố tôi mở một cửa hàng nhỏ ở phố hàng Da Hà nội, sửa chữa, thay thế đồng hồ. Ông cũng thường mua đồng hồ từ miền Nam ra miền Bắc bày bán tại cửa hàng này. Cửa hàng của ông chuyên đánh bóng, thay thế, mạ vỏ đồng hồ, tân trang đồng hồ cho khách. Hồi đó Hà Nội có rất nhiều đồng hồ Nga mạ vàng, mà mốt lại là đồng hồ mạ crôm trắng. Thế là bà con mang đồng hồ đi mạ trắng, bố tôi bèn nhả lớp vàng mạ bên ngoài ra, rồi mạ trắng lại đồng hồ cho khách. Lớp vàng mạ ông nhả ra ông phân kim qua nhiều công đoạn thành vàng mười, cứ 14-18 cái đồng hồ ông có 1 chỉ vàng 10 tuổi.

Bố tôi trở thành người phân kim vàng nổi tiếng (một trong 2 người nổi tiếng nhất miền Bắc những năm ấy). Ngoài đồng hồ ông còn phân kim tất cả những đồ đạc mạ vàng dày, ông cũng còn phân kim vàng ít tuổi (vàng cốm) để trở thành vàng 10. Ông làm giàu lên từ đấy, ông dạy tôi lao động giúp ông từ bé và chính ông đã dạy tôi không bao giờ được nói dối, nói sai về chất lượng hàng của mình với khách hàng, làm gì cũng phải giữ Đạo Đức nghề nghiệp mới bền. Không gì quý bằng vàng, ngày ấy căn nhà mặt phố Hà Nội chỉ có giá khoảng 10 cây vàng, có nhiều gia đình dành dụm cả năm mới mua được 1 chỉ vàng giữ phòng thân nên chúng ta không bao giờ được bán vàng không đúng tuổi và đủ chất lượng cho họ (ông thường dậy và căn dặn tôi như vậy)

Bố mẹ tôi dành dụm mãi mới có đủ tiền mua căn nhà mặt phố của người quen ở 164 phố Khâm Thiên, đó là căn nhà đầy đủ giấy tờ của bác ấy, bác ấy là nguổi Việt gốc Hoa, những năm nạn kiều gia đình bác muốn chuyển vào miền Nam sinh sống, mẹ tôi mua nhà của bác ấy để bác có tiền vào mua nhà ở chợ An Đông Sài Gòn.

Vì bác là người Hoa nên chính quyền tìm mọi cách gây khó khăn cho bác ấy chuyển tên cho bố mẹ tôi, mặc dù gia đình bác ấy không hề vượt biên đi nước ngoài, họ muốn thu nhà của bác ấy, bố tôi vẫn đưa tiền đầy đủ cho bác ấy để bác trai và các anh chị chuyển vào SG mua nhà, còn bác gái ở lại nhà cùng với gia đình tôi để họ không chiếm nhà của chúng tôi. Gia đình bác có đầy đủ giấy tờ, bằng khoán nhà cửa, gia đình tôi mua nhà của bác, bố mẹ tôi đã làm đơn trả lại cái căn hộ bé xíu 19 m2 mà nhà nước cấp cho ông. Thế nhưng chính quyền cương quyết không chứng nhận cho hợp đồng mua bán nhà cửa ấy, họ lên kế hoạch cưỡng chế gia đình tôi ra khỏi căn nhà ấy. Khi ấy tôi mới 14 tuổi. Vào khoảng cận tết 1981 bố tôi viết đơn kêu cứu khắp nơi, ông viết rằng nếu cưỡng chế nhà tôi ông sẽ tự thiêu trước nhà quốc hội.

Những ngày ấy đi đâu ông cũng mang theo người 1 chai xăng nửa lít. Ông căn dặn mẹ con tôi rằng trên đời này chỉ có hai điều làm ông không ngần ngại hy sinh bản thân mình, một là cho Tổ Quốc và đồng bào mình, hai là cho gia đình. Khi có giặc ông không ngần ngại vào bom ra đạn vì Tổ Quốc, trong cơn lũ bị lật tàu, ông không ngần ngại tính mạng nhảy xuống sông cứu 16 người, thì giờ này ông sẽ chết để bảo vệ cho tài sản mồ hôi nước mắt có được của ông, của gia đình, cho cả nước biết bọn tham quan không thể bất chấp luật lệ để vơ vét tài sản của nhân dân. Ông nói với mẹ tôi và tôi rằng nếu ông tự thiêu cả nhà hãy trở về căn phòng nhỏ ở, nhưng mang thi thể ông không chôn đặt tại 164 Khâm Thiên, để ông có chết cũng làm oan hồn bảo vệ căn nhà của mình, đất đai của mình.

Có lẽ vì sự quyết liệt của ông mà họ đã không dám cưỡng chế gia đình tôi, rồi sau đó 3 năm gia đình tôi cũng có được tờ giấy sở hữu căn nhà ấy.

Những ngày cuối năm nhìn cảnh cưỡng chế, đập phá nhà cửa tại Lộc Hưng, Tân Bình ký ức cũ của tôi lại tràn về đau buốt, nhức nhối.

Gia đình tôi từ ông nội tôi là nạn nhân oan khiên của CCRĐ, bố tôi và tôi nữa là ba đời phải chứng kiến những cảnh này. Vì vậy tôi không bao giờ mong con tôi, cháu tôi sẽ phải chứng kiến những cảnh này. Đừng hỏi tôi tại sao tôi lại biết đau nỗi đau của đồng bào, của người dân mất nhà, mất đất, mất hết phương tiện sinh sống.

Tôi không bao giờ thuộc về phe kẻ cướp, tôi chỉ thuộc về phe nhân dân.

LÊ HOÀI ANH

1972 tôi có thời gian thuê nhà trọ ở đây một họ đạo khu nghĩa phát, nghĩa hoà vẫn trong vùng ngã ba ông tạ. Con đường đất dẫn vào khu họ đạo đi qua vườn rau sau này tôi mới biết nó có tên lộc hưng. Khu trồng rau mênh mông nằm thấp hơn mặt lộ, chỉ một màu xanh ngắt của những luống rau vuông vức, thẳng hàng. Ngoài mặt đường phạm hồng thái nay là cách mạng tháng tám là một trạm phát tín, thời đó có tên gọi “nhà giây thép gió“ bởi những cột dây ăng ten cao. Vườn rau là khu đất trũng nằm sau nhà giây thép gió .

Di cư vào nam từ 1954, dân làng sơn tây định cư, lập nghiệp những tưởng…

Hơn nửa thế kỷ sau, mỗi khi trở lại thăm xóm đạo cũ thời tuổi nhỏ hầu hết cảnh vật, nhà cửa đã thay đổi. nhà dây thép gió đã không còn từ lâu nhưng vườn rau vẫn tồn tại đến tận bây giờ dù cảnh vật cũng đã khác xưa, chí ít cũng có 3 thế hệ cư dân lộc hưng sinh sống ở đây. Nhưng khổ thay…

Bài học thủ thiêm còn hừng hực đấy, những mưu đồ cướp đất đai, tài sản của người dân kéo dài xấp sỉ một cuộc chiến tranh còn đấy, chưa được giải quyết xong, thì nay lại đến vườn rau 6 hecta lộc hưng trong tầm cưỡng chiếm của chính quyền sở tại, lý do véo von “xây trường học đạt chuẩn quốc gia“. Di sản lịch sử lâu đời nhất của sài gòn là quân xưởng ba son cũng được bắt đầu với những dự án véo von, những lời có cánh. Nay, đã lọt vào tay một tập đoàn hồng kông và chỉ đơn giản là lời chào mời “ai mua căn hộ sang trọng không? ta bán!“. Một chính quyền nếu thực sự vì dân dù khó cách nào cũng tìm ra giải pháp. Giải pháp ấy sẽ không bao giờ là hình ảnh những căn nhà bị cưỡng chế đổ nát khi cái tết cổ truyền đã gần kề.đấy là hình ảnh của bạo quyền không phải của một chính quyền với dân

Được biết trước đây văn phòng thủ tướng chính phủ đã hai lần có công văn đề nghị ubndtp hcm giải quyết vấn đề lộc hưng nhưng sau nhiều năm vẫn rơi vào im lặng.

Nếu dân xây dựng không phép, không cấp sổ đỏ, sổ hồng là đúng pháp luật thì cũng nhớ cho rất nhiều nhà cửa, đất đai cũng từng là tài sản mà chính quyền mượn của dân, được dân đồng ý cho mượn,nhưng hãy thử làm một kiểm tra đã có bao nhiêu thứ mượn không bao giờ hoàn trả?

Cũng đúng pháp luật chứ???

ĐỖ TRUNG QUÂN

ĐẰNG SAU VỤ LỘC HƯNG VÀ LÝ DO KHIẾN PHÍA CÔNG GIÁO IM LẶNG

Việc “mượn” đất sau năm 54 ở HN và sau 75 ở SG là cực kỳ phổ biến. Năm 54 ở HN, sau khi Việt Minh tiếp quản với lượng cán bộ khổng lồ đổ về thì đương nhiên bài toán nhà ở là chuyện lớn. Với các nhà ở của người Pháp và dân di cư bỏ lại nhà thì đương nhiên sung công, rồi phân cho cán bộ và các công sở, sứ quán. Nhà của các lãnh đạo đảng và NN nước như các ông Giáp, Duẩn, Đồng, Chinh…là nhưng biệt thự lớn của quan chức thực dân. Nhiều biệt thự bỏ lại bị chia 5 xẻ 7 như nhà tập thể cho 5-7 gia đình cán bộ. Điều đó tương đối hợp tự nhiên khi thay đổi chế độ.

Vấn đề éo le nhất là với những gia đình giàu có ở HN, không có nợ máu, thậm chí có công với chế độ mới. Có gia đình đại trí thức, quan to triều đình, có nhiều biệt thự lớn hiến cho nhà nước, rồi được nhà nước “cho mượn” lại nhà của chính mình để ở, hiện khu đất đó vẫn thuộc diện “trung ương quản lý”. Chính ngay nhà ông Giáp, ông Duẩn và nhiều biệt thự của các lãnh tụ kiểu như vậy, theo mình biết, thì cũng không hề có sổ đỏ, vẫn thuộc diện do Ban Tài chính quản trị trung ương quản lý, coi như nhà công vụ. Lẽ ra về lý mà nói, lãnh tụ nghỉ hưu, cùng lắm là chết rồi thì con cháu phải trả lại nhà cho nhà nước. Như khu đất nhà ông Giáp, khéo phải tiền nghìn tỷ, anh Vượng có tiền cũng chả mua được! Chả có luật nào cho phép con cháu lãnh tụ thừa kế nhà công vụ. Thế mà chả ai dám thắc mắc.

Trường hợp nữa cũng khá phổ biến, là các nhà giàu bị/được nhà nước mượn nhà. Thực ra nhà nước vác súng vào đuổi chủ nhà thì thô quá, nên hay chơi bài “mượn” hoặc kích động để chủ nhà “hiến tặng”. Nhiều gia đình vì không muốn di cư, nên phải làm thân với chế độ mới, nên cũng phải hiến. Hiến rồi thì chả nói lại làm gì, còn những nhà bị nhà nước mượn thì 99,99% là không ai dám đòi. Sau này có luật Đất đai thì nghiễm nhiên những nhà mượn kiểu đó vĩnh viễn không thể đòi được. Mình nghe nhiều người HN gốc kể những chuyện tương tự, ngày xưa gia đình có mấy cái nhà, sau này còn mấy chục m2, đành ngậm ngùi mà chịu, đó cũng là cái giá của cách mạng. Nhà tư sản Trịnh Văn Bô là ví dụ điển hình nhất. Nhà ấy may còn nhảy dù vào nhà mình được, là do có công với CM, con cháu làm công chức cấp trung và còn có giấy cho mượn nhà.

Trường hợp thứ 3 cũng khá phổ biến, là đất Công giáo cũng bị chính quyền mượn. Hồi sau 54, chính quyền mới không dám cướp đất Công giáo, cũng lại mượn. Mảnh đất quan trọng nhất của Giáo hội Công giáo VN bị nhà nước tịch thu là mảnh đất tòa khâm sứ Vatican ở 42 Nhà Chung. Tòa Tổng Giám mục HN cho rằng đất đó là của Tòa TGM cho Khâm sứ Tòa thánh mượn. Đến năm 59, Tòa Thánh rút về nước, cắt đứt quan hệ với VN, thì lẽ ra đất đó phải trả cho Tòa TGM, nhưng chính quyền lại thu về với lý do đất là của Hội thừa sai Paris đã rút về nước bỏ lại khu đất.

Hay tranh chấp đình đám nữa là khu đất ở cạnh BV Đống Đa, cũng là đất Công giáo cho chính quyền mượn, còn dư 1 mảnh đất trống bị nhà nước cho làm xí nghiệp. Cả 2 khu đều bị giáo dân đòi khi có dự án thương mại ở đó, thế là chính quyền phải chơi bài biến đất đó thành công viên! 1 số mảnh đất khác của Công giáo bị chính quyền mượn, nay khỏi đòi, là các bệnh viện như Saint Paul, Đống Đa…

Thời Pháp thuộc, Công giáo là 1 thế lực lớn, có rất nhiều BĐS. Nhà thờ có nguồn lợi tức từ ruộng đất, có trại tế bần, có trường dòng, có bệnh viện…khéo gần bằng quân đội bây giờ. Sau “giải phóng”, chính quyền mượn nhiều lắm, ở hầu hết các tỉnh đều bị mượn. Coi như giải phóng luôn đất đai từ giáo hội. Công giáo bây giờ mất quyền mở trường dòng, không còn bệnh viện, ruộng đất cũng không còn.

Sau 75, mọi sự lại lặp lại ở SG và toàn miền Nam y như ở HN và miền Bắc năm 54 nhưng phạm vi chắc lớn gấp 10, vì thành phần nợ máu với chế độ mới đông hơn nhiều, nhà cửa ở SG cũng nhiều hơn HN, nhà thờ và nhà giàu cũng nhiều hơn gấp bội. Vì thế mà việc tiếp quản, tịch thu, “mượn”, “hiến tặng” BĐS lại càng phổ biến.

Đất Lộc Hưng không nằm ngoài quy trình “giải phóng” kể trên. Nhưng có 1 vấn đề sai quy trình, vi phạm nguyên tắc và truyền thống xã nghĩa mà chưa chắc chính quyền đã đủ tinh ý để nhận ra.

Đó là, mọi người cứ để ý, thành phần bị tịch thu, mượn BĐS thường là công chức thực dân, chế độ cũ, quan lại, nhà giàu, có đặc điểm chung là lấy tài sản của người giàu để sung công hoặc chia cho người nghèo hay cán bộ. Đấy là nguyên tắc tạo nên bản chất chế độ. Nhưng vụ Lộc Hưng, thì lại ngược lại, dân đang sử dụng đất ở đó đa phần là người nghèo, cho dù nguồn gốc đất cũng có mùi Công giáo.

Vụ này nhiều người thắc mắc là sao phía Công giáo không chính thức lên tiếng? Anh em bò đỏ thì suy diễn là Công giáo thấy sai nên ỉm đi! Anh em ngu lắm! Tòa tổng GM mục SG không lên tiếng chính là 1 giải pháp thông minh nhất. Nếu Tòa TGM đứng ra nhận đó là đất Công giáo, bị nhà nước tịch thu, thì sẽ biến điều đó là đương nhiên, như đã thấy từ năm 54 đến giờ. Công giáo đã từ bỏ ruộng đất (trước đây cho giáo dân thuê để lấy lợi tức cho nhà thờ). DLV sẽ sủa ngay là: “Công giáo là địa chủ sao được, nhà nước tịch thu đúng cmnr”. Tức là tranh chấp sẽ trở thành giữa Công giáo và nhà nước, mà Công giáo sẽ rơi vào thế yếu, vì không thể giữ ruộng đất.

Vụ này phía chính quyền cũng rất ranh mãnh, dùng bài cũ đã làm thành công ở HN khi có tranh chấp đất giữa Công giáo với chính quyền. Đó là 2 vụ Thái Hà và Nhà Chung. Ban đầu 2 khu ấy cũng đã được lập dự án thương mại (TT thương mại ở Nhà Chung và chung cư ở Thái Hà). Nhưng bị giáo dân phản đối quyết liệt nên chính quyền chuyển đổi mục đích sang thành đất công viên. Thế là giáo dân bỏ qua.

Ở Lộc Hưng cũng vậy, ban đầu phía VNPT lập dự án chung cư thương mại. Nhưng bị dân phản đối quyết liệt quá nên TP HCM thu hồi đất, chuyển cho quận Tân Bình xây trường học và vườn hoa. Anh em thấy bài quen chưa? Ở vụ này, báo chí CM cố tình cắt bỏ thông tin khu đất liên quan đến Công giáo, bẻ lái sang chuyện người dân vi phạm pháp luật (xây nhà trái phép, nhảy dù vào đất công). Báo chí bị trễ đến 4-5 ngày sau vụ cưỡng chế chứng tỏ Tuyên giáo phải bàn mưu tính kế khá đau đầu để các báo đồng thanh định hướng.

Nhưng vỏ quít dày có móng tay nhọn. Phía Công giáo lờ tịt vụ này đi, đẩy chính quyền thành kẻ cướp đất của dân nghèo chứ không phải thu hồi hay mượn đất Công giáo (có “chính nghĩa” hơn). Thế là chính quyền bị việt vị, tự mình vi phạm nguyên tắc XHCN là lấy của người giàu chia cho dân nghèo khi thay đổi chế độ. Mình hiểu lý do tại sao từ sau 75, tuy chính quyền tuyên bố khu đất là của Bưu điện nhưng sau mấy chục năm lại không cưỡng chế, đó là họ sợ vi phạm cái nguyên tắc kể trên. Nhưng hiện nay, chắc vì đất đai ngày càng đắt đỏ, lòng tham nổi lên, họ đã rơi vào thế việt vị!

Nếu anh em quan lại SG có đọc stt này. Thì AE hay cố gắng đàm phán với dân để thoát ra khỏi thế việt vị đó. Nếu vụ này bị đẩy lên cao trào, thì xấu mặt chế độ lắm, dân họ không chịu mất đất đâu.

P/S: Có điểm vô lý ở những dòng bôi đỏ trong ảnh là VB mà UBND TP gửi Thanh tra CP. Điều đó cho thấy RẤT CÓ THỂ phía TP HCM ngụy tạo căn cứ.

Tài liệu cho thấy gốc gác đất Công giáo đứng chung với chính quyền QGVN (báo chí đều cắt bỏ đoạn này), nhưng VB này lại cũng cắt cúp thông tin, không hiểu sao lại mọc ra quân đội Pháp sở hữu, rồi đài Nha Giám đốc Viễn thông VNCH sở hữu nữa? Sao đang đất Công giáo lại bị chính quyền VNCH tịch thu? Tại sao năm 55 mà QĐ Pháp lại có đất này? Trình tự thời gian được trình bày lộn xộn chứng tỏ người soạn VB rất dốt lịch sử và cắt cúp thông tin thô thiển. Đúng trình tự phải viết là trước năm 55 thì QGVN và Giáo hội cùng đứng tên chủ đất, từ 55-75 do abc đứng tên, nêu lý do tại sao chuyển đổi chủ sở hữu (đây không nêu, chứng tỏ cố tình cắt bỏ lý do). Sau 75, ai sở hữu…

Nên nhớ là năm 49, khi thành lập Quốc gia VN, thì người Pháp bắt đầu trả đất và BĐS cho QGVN. Chính đất Nam Kỳ được TT Pháp trao trả đầu tiên và dinh Norodom (dinh Độc Lập) được trả cuối cùng vào ngày 7/9/1954. Vậy tại sao quân đội Pháp lại có thể cho Công giáo mượn đất vào năm 1955?

Vụ này nếu không rành lịch sử lề trái thì sẽ không thể bóc phốt cái văn bản trên được. Liệu mấy người bây giờ rành vấn đề này?

VB của UB ND TP HCM gửi Thanh tra CP. Toàn văn ở link này, lề phải nhé.

P/S 2: Bổ sung giấy mà quân đội Pháp cho dân mượn đất. Trong đó ghi rõ chủ đất là Công giáo. Tức là quân đội Pháp cũng mượn đất nhà thờ mà thôi.

DƯƠNG ĐỨC CHÍNH

NO COMMENTS