Nước mắm truyền thống sắp bị bức tử…

0
548
NM Thanh Quốc trên trang TM điện tử A! Đây rồi.

TIẾNG KÊU CỦA CÔ GÁI KHI NGHỀ GIA TRUYỀN SẮP BỊ BỨC TỬ.

Nước mắm & nước chấm…
Âm mưu giết chết nước mắm truyên thống…
Bàn tay của nhóm lợi ích nước mắm công nghiệp?…

6g sáng nay 9/3, chen giữa nhiều tin muộn chúc mừng ngày phu nữ, tôi nhận được tin nhắn của một cô gái trẻ: “Kỳ này họ làm bài bản, có kế hoạch từng bước để xóa sổ nước mắm truyền thống hơn vụ Arsen đợt trước, chắc chết thiệt cô ơi!”

Cô gái ấy tên Thùy, con gái chị Nguyễn thị Tịnh, chủ hãng nước mắm Thanh Quốc, Phú Quốc. Thanh Quốc là một trường hợp tiêu biểu cho các DN làm nước mắm cha truyền con nối ở Phú Quốc. Thay vì theo mốt thời thượng làm giàu nhanh ở Phú Quốc hiện nay là đi mua bán đất, chị Tinh vẫn đeo bám nghề. Thùy, tốt nghiệp đại học ở SG, thay vì kiếm việc ở đây, đã về hẵn Phú Quốc làm nghề nước mắm với mẹ. Mấy tháng trước, Thanh Quốc nằm trong danh sách xem xét cấp chứng nhận “HVNCLC-Chuẩn Hội nhập” nhưng không được thông qua vì Hội đồng xét duyệt đòi phải điều chỉnh một số tiêu chí. Mãi đến đợt 20/2 vừa rồi, Thanh Quốc mới lấy được HACCP và mới được thông qua danh hiệu “HVNCLC-Chuẩn hội nhập” luôn.

Như vậy, các DN nước mắm truyền thống vẫn đang tự biết phải tập trung khâu tuân thủ tiêu chuẩn VN và quốc tế để đáp ứng yêu cầu của người tiêu dùng và xuất khẩu. Họ biết luật làm ăn của thị trường trong nước và thế giới. Họ dám lấy HACCP thì sợ gì tiêu chuẩn VN, vậy mà khi đọc dự thảo Quy phạm vừa rồi, họ kêu trời vì thấy toàn những quy định lơ mơ trớt quớt mà đầy quyền uy, càng đọc càng thấy có đến 50 điểm sai (hoặc không phù hợp) rất nặng mùi, hoặc mùi tiền, mùi arsen hoặc mùi sa lông phòng lạnh. Họ không kịp cười do bất ngờ trước những qui định tào lao vì họ nhận ra ngay, đó là cái bẫy đang tết dần dần thành những sợi thòng lọng xử gọn tất cả làng nghề nước mắm truyền thống VN trong tương lai gần.

Phủ dụ rằng “chỉ để tham khảo, theo hay không là tự ngyện” song người đưa dự thảo không quên “xi mạ” vỏ bọc cao đẹp: bảo vệ sức khỏe người tiêu dùng, giữ gìn uy tín chất lượng ngành nước mắm.


Tác giả và bạn Thùy tại gian hàng Thanh Quốc, tuần lễ hàng VN tại Thái do Central Group tổ chức

Nghe giống y chang hồi cái “Hội tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng” , tay thì đút tiền khủng vào túi, miệng thì khạc ra toàn những kết quả điều tra và kết luận giết người. Có người nói, không lẽ chỉ do cạnh tranh, chỉ có “bọn tư bản hút máu người mới cạnh tranh kiểu ấy”.

Với những ngành nghề truyền thống, tôi không thấy ở xứ nào mà cứ có từng đợt tấn công thẳng thừng, bền bĩ, truy cùng đuổi tận đối thủ như vậy ? Trái lại, chính phủ một nước tư bản như Thái Lan, họ thấy giá trị thực sự của tài nguyên bản địa. Ở Thái Lan, tất cả các “Chỉ dẫn địa lý” sau khi được trao chứng nhận là cơ quan chức năng đến hướng dẫn để lấy chứng nhận tiêu chuẩn quốc tế. Thăm khu dành cho “Sản phẩm chỉ dẫn địa lý” trang trọng trong hội chợ Thaifex liên tiếp 2017, 2018, tôi thấy luôn có đến 50% các loại sản phẩm được chứng nhận hữu cơ của Mỹ, EU hay của Thái.

Lý thú hơn, người Thái cũng nhiệt tình giúp các nông sản địa phương và Chỉ dẫn địa lý VN. Đó là việc mà Central group đang làm tốt, ngay trên đất Thái và làm cả ở VN. Mỗi năm Central group tổ chức một “Tuần lễ hàng Việt tại Thái Lan” ựu tiên tuyển chọn, hỗ trợ các sản phẩm địa phương, đặc biệt là Chỉ dẫn địa lý. Như nước mắm, tiêu , điều, trái cây Việt Nam, họ đều tổ chức triển lãm thật là trang trọng. Tại sao? Tại vì họ hiểu những sản phẩm đó thật là đáng quí, có giá trị cao, và giúp tìm thị trường là cách giúp phát triển ngành nghề đó bền vững nhất. Họ nói: chúng tôi cần sản phẩm tốt để bán, và cũng để giúp được VN phát triển.

Tôi cũng từng làm việc với tổ chức EU, và họ “không hiểu” cách mình đối xử với sản phẩm truyền thống của mình. Ví dụ, Liên minh châu Âu cấp chứng nhận bảo hộ tại EU cho nước mắm Phú Quốc từ 2012, thế mà từ bấy đến giờ, ta đã làm gì thiết thực giúp các nhà thùng? Tỉnh Kiên Giang có giúp nhưng lực có hạn. Còn những cú vỗ mặt lien mien, từ Arsen, histamine hay cái Quy phạm này thì là kiểu gì?

Thùy của Thanh Quốc nói với tôi, “ban ngành đi với họ hết cô ơi!”. Tôi nói không phải vậy. Văn bản này đáng lẽ được thông qua ban hành lặng lẽ vào Tết Kỷ Hợi nhưng chính Tổng Cục Tiêu Chuẩn ĐL.CL ra lệnh cho Vụ Tiêu Chuẩn của Tổng cục gửi cho Hội DN.HVNCLC để xem tình hình doanh nghiệp góp ý ra sao (thực hiện đúng theo thỏa thuận giữa Hội và Bộ KH&CN đã ký tháng 9/2018 cùng hỗ trợ nông dân và doanh nghiệp xây dựng tiêu chuẩn) và sau đó, Hội gửi cho hàng chục Hiệp hội và Hội khác, ai nấy đọc mới chưng hửng và mới phản ứng như vừa qua chứ. Vậy nếu cứ theo trình tự thời gian mà làm như cũ thì… xong rồi.

Cũng có bạn trẻ inbox cho tôi: “Con thấy bí quá cô. Họ đã quyết đến cùng, cạnh tranh hủy diệt mà cô cứ nói luật pháp, lẽ phải, đạo đức với quyền lợi người tiêu dùng là thua hết, đều thua hết, thua một thứ mạnh nhất và duy nhất: TIỀN”.

Tôi nói với em, thế giới bây giờ không ai dại mà tận diệt tài nguyên bản địa là tài sản quí giá nhất của quốc gia mình. Em còn trẻ, đừng chủ bại quá sớm. Cái quyết liệt của đồng tiền đi hủy diệt đối thủ mạnh lắm, nhưng ý chí quyết phải sống còn của những kẽ bị săn đuổi đến cùng còn mãnh liệt hơn gấp trăm lần, em biết không?

VŨ KIM HẠNH

NƯỚC MẮM MASAN ĐANG CỐ GIẾT CHẾT NƯỚC MẮM TRUYỀN THỐNG

Vào 8/3, Ts. Trần Thị Dung, một Tiến sĩ về nước mắm bị mời ra khỏi phòng họp một cách phũ phàng khi 2 lần bà cố giơ tay muốn phát biểu về dự thảo tiêu chuẩn sản xuất nước mắm, vì sao vậy???

Lại cũng đúng vào thời điểm này,

Masan tung giá: 44.900 đồng cho 1 chai nước mắm 4.8 lít. Vị chi giá 1 lít nước mắm Masan (có thể nói là nước mắm công nghiệp) chỉ hơn 9.000 đồng. Masan sử dụng công nghệ gì, nguyên liệu đầu vào là cá hay là chất tạo màu, tạo mùi, khấu hao chi phí sản xuất, nhân công, thuế, quảng bá thương hiệu…bao nhiêu để ra giá thành 1 lít nước mắm rẻ mạt như vậy. Hóa ra 1 lít nước mắm rẻ gần như bằng 1 lít nước suối đóng chai bày bán trong siêu thị?!

Phải chăng Masan đang cố ý thao túng thị trường, giết chết ngành nước mắm truyền thống, triệt tiêu động lực của người sản xuất nước mắm thủ công nhỏ và lẻ vì không thể cạnh tranh nổi hoặc khiến – buộc ngành nước mắm truyền thống phải thay đổi phương thức sản xuất: để có thể tồn tại trên thị trường với giá cạnh tranh như vậy đôi khi họ phải giảm chất lượng sản phẩm, trộn lẫn hóa chất công nghiệp vào nước mắm thật để giảm chi phí đầu vào, hạ giá thành, cuối cùng chỉ có người tiêu dùng là thiệt thòi nhất!

Chúng ta có thể thấy, Masan đang cố ý lừa dối, lập lờ gian lận khi lạm dùng chữ “Nước Mắm” cho những sản phẩm trộn hóa chất, khuấy đều và đóng chai có màu và mùi vị giống nước mắm trong khi nước mắm truyền thống làm từ cá mất hàng năm trời để triết xuất thành nước mắm thật sự. Người Việt Nam trước nay sử dụng nước mắm với một nhận thức rất rõ ràng là nước mắm phải được sản xuất từ cá ướp muối. Do thế, những loại nước mắm không làm từ cá thì bắt buộc phải ghi thêm chú thích: “Đây là nước mắm không làm từ cá”!

Hiện nay Masan là một doanh nghiệp chiếm lĩnh thị phần rất lớn, nếu tỉ lệ này là 30% trở lên thì có nghĩa là Masan đang lạm dụng vị thế độc quyền gây thiệt hại cho các doanh nghiệp cùng ngành nước mắm. Các Doanh nghiệp nước mắm truyền thống có thể liên kết nhau với sự hỗ trợ của Luật sư áp dụng Luật Cạnh Tranh để buộc Masan ngừng những hành vi cạnh tranh không lành mạnh gây thiệt hại cho mình.

Chúng ta, những người tiêu dùng hãy tự bảo vệ mình bằng cách tẩy chay, không sử dụng nước mắm hóa chất công nghiệp và có thể thông qua Hiệp hội bảo vệ người tiêu dùng yêu cầu Masan phải minh bạch nguồn gốc sản phẩm. Nhưng cách nay hơn 2 năm vào tháng 10/2016 cũng chính Vinastas (Hội Bảo vệ NTD) đã công bố nước mắm chứa Asen khiến cho ngành hàng nước mắm truyền thống lao đao khi bị các Siêu thị và khách hàng từ chối và chính Ts. Dung cũng là người đầu tiên lên tiếng minh oan cho nước mắm truyền thống. Dư luận và báo chí nghi ngờ chính Masan đã sử dụng truyền thông bẩn nhằm triệt tiêu nước mắm truyền thống (hình 3 và 4).

Vậy đã đến lúc Masan phải công bố rõ ràng trên các sản phẩm, quầy kệ siêu thị – cửa hàng và các chương trình quảng cáo thương hiệu nước chấm giống nước mắm của mình: Nếu nước chấm không có nguyên liệu là cá thì phải ghi – nói rõ là: “NƯỚC CHẤM hoặc NƯỚC MẮM KHÔNG LÀM TỪ CÁ”!

BẠCH CÚC


“Nước lã khuấy nên nước mắm” TCVN đã hợp thức hóa về mặt chính sách khi hợp nhất nước mắm với nước chấm công nghiệp. Tôi hồ nghi nước mắm, quốc bảo dân tộc sẽ chết nay mai trước cách làm chính sách như vậy.

Không nghi ngờ gì nữa, ông Nguyễn Đăng Quang, ông chủ Masan tiền nhiều như quân Nguyên; không nghi ngờ gì nữa khi nước mắm đã giúp tay này giàu có mà hãng tin Bloomberg có bài viết “Nước mắm sản sinh tỷ phú USD mới nhất của Việt Nam”. Không nghi ngờ gì nữa, Tập đoàn Masan đã kinh doanh và hốt bạc sau nhiều “nỗi sợ hãi” của người tiêu dùng.

Năm 2006-2007, dư luận cả nước rúng động khi thông tin trong nước tương có chất 3-MCPD 9 (chất gây ung thư) rồi hàng loạt hãng nước tương, tàu vị yểu danh tiếng ở Sài Gòn lần lượt qua đời. Tháng 9/2007, Masan cho ra mắt nước tương Tam Thái Tử và tuyên bố trao thưởng 1 tỷ đồng cho ai tìm thấy chất 3-MCPD 9. Trong cơn khủng hoảng của người tiêu dùng, 80% thị phần thời điểm đó nằm trong tay Tam Thái Tử. Nước tương Chinsu, Tam Thái Tử tràn ngập trên kệ bếp của hàng chục triệu gia đình Việt.

Ngày 18/10/2016, Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng Vinastas công bố 95,65% số mẫu khảo sát nước mắm truyền thống có độ đạm từ 40% độ trở lên được đánh giá là hàm lượng thạch tín (Arsen) – một loại á kim cực độc vượt ngưỡng. Nhiều cơ quan báo chí đã đồng loạt đăng tải thông tin sai sự thật, được cộng đồng mạng xã hội chia sẻ bài viết và loan truyền thông tin lo ngại về sức khỏe cộng đồng khi dùng nước mắm truyền thống. Nước mắm Nam Ngư (thật ra là nước chấm) của Masan thống lĩnh thị trường. Hàng ngàn bà con làm mắm truyền thống sống dở, chết dở.

Rất may còn rất nhiều nhà khoa học, chuyên gia, nhà báo tử tế lên tiếng. Theo đó khẳng định bản chất nước mắm đã chứa hàm lượng thạch tín hữu cơ nhưng thạch tín hữu cơ gần như vô hại, thậm chí châu Âu còn cho phép hàm lượng này trong nước chấm lên tới 30 mg/lít. Còn thạch tín vô cơ mới độc hại, có thể gây tử vong. Tuy nhiên, trong những mẫu nước mắm được Vinastas công bố chứa thạch tín lại không phát hiện thạch tín vô cơ. Vinastas đã đánh lận con đen, đánh bùn sang ao để giết chết nước mắm truyền thống. 50 tờ báo “ăn theo” bị xử phạt, một lãnh đạo Vinatas bị cách chức.

Ngoài nước mắm, nước tương, sản phẩm chủ lực của Masan còn có mì gói hiệu Omachi, tương ớt, cà phê (Vinacafe); thịt và các sản phẩm từ thịt và ít ai biết còn có cả nước khoáng. 

Không cần quảng cáo, nước khoáng Vĩnh Hảo vẫn được rất nhiều người yêu mến nhưng thương hiệu này không còn là tài sản riêng của Bình Thuận mà đã lọt vào tay Masan với giá bèo. Tiếc đứt ruột nếu đọc lại lịch sử lẫy lừng của thương hiệu nổi tiếng này. Theo truyền thuyết, hôn lễ của vua Chế Mân (Chiêm Thành) và công chúa Huyền Trân (Đại Việt) được tổ chức vào năm 1306. Sau hôn lễ, họ đưa nhau đi hưởng tuần trăng mật tại vùng Panduranga vì vùng này có nguồn nước thiêng được người Chiêm Thành gọi là Eamu. Tại đây, công chúa Huyền Trân đặt tên cho nguồn nước này là Vĩnh Hảo ( có nghĩa là đời đời tốt đẹp).

Ngày 28/1/1928, toàn quyền Đông Dương đã ký nghị định cho phép thành lập SOCIÉTÉ CIVILE D’ ETUDES DES EAUX MINÉRALES DE VINH HAO để tiến hành khảo sát và nghiên cứu việc khai thác và thương mại hóa nguồn nước khoáng Vĩnh Hảo. Đến tháng 10/1930, nước khoáng Vĩnh Hảo lần đầu tiên được đưa vào thị trường. Dược sĩ Gabinel Lambert sau khi nghiên cứu đã nhận xét: “Nước khoáng Vĩnh Hảo là loại nước khoáng Bicarbonate Natrium, có tính chất giống như nước khoáng Vichy hay Vals của Pháp.” Được xem như là biểu tượng của ngành công nghiệp nước khoáng đóng chai của Việt Nam. Trước năm 1975, đây là nhãn hiệu nước khoáng duy nhất của Việt Nam được chấp thuận cho phép sử dụng trong các bệnh viện cũng như bày bán tại các tiệm thuốc tây trên toàn miền Nam Việt Nam. Sau năm 1975, Bộ Lương thực thực phẩm đã tiếp quản Vĩnh Hảo và đổi tên thành Xí nghiệp nước suối Vĩnh Hảo. Đến năm 1995, UBND tỉnh Bình Thuận đã cho phép cổ phần hóa Xí nghiệp nước suối Vĩnh Hảo đề hình thành Công ty Cổ phần nước khoáng Vĩnh Hảo và đến năm 2013 VĩnhHảo với hơn 25.000 điểm bán lẻ tại miền Nam và miền Trung lọt vào tay Masan. Một thương hiệu mạnh có lịch sử gần 100 năm được trao tay một cách vô cùng nhẹ nhàng.

Công thức tăng trưởng của họ là “nỗi sợ hãi” của người tiêu dùng và sau này nếu mì gói, tương ớt, thịt heo hay nước khoáng có “sự cố” thì bà con của chúng ta cũng nên hết sức bình tĩnh đừng để nỗi sợ hãi biến thành tiền vào túi người khác. Và quan trọng hơn hết: Ai đã tạo dựng ra nỗi sợ hãi để kinh doanh. Hãy nguyền rủa và tẩy chay chúng!

PHƯƠNG NAM

Tình cờ thấy trên trang Facebook của bà Mary Tarnowka, Tổng lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn hỏi “Nước mắm Phú Quốc có ngon hơn hay nước mắm Phan Thiết ngon nhất”? Câu hỏi đã nhận được rất nhiều comment trả lời và tạm chia thành hai phe. Nhưng theo bạn nước mắm nào ngon hơn đây?

Khác biệt của hai loại nước mắm này là nước mắm Phú Quốc có màu nâu cánh gián, hương thơm ngọt; nước mắm Phan Thiết có màu vàng rơm và mùi thơm bốc, mang hương vị đậm đà rất riêng, không thêm gia vị mà ăn rất ngon và mùi vị đặc trưng. Cả hai loại nước mắm này đều dùng nguyên liệu là loại cá cơm cao đạm, nhất là các loại cá cơm than, cơm phấn, cá cơm sọc tiêu… Nước mắm Phú Quốc được ngâm ủ trong những thùng gỗ lớn bằng gỗ bời lời có tại rừng Phú Quốc, hoặc thay thế bằng vên vên hoặc chai do bời lời khó tìm và cá cơm ở đây thường được ướp với muối Bà Rịa – Vũng Tàu, có hàm lượng tạp chất thấp. Trong khi đó nước mắm Phan Thiết được ướp với muối làm thủ công ở Tuy Phong, nơi muối có độ mặn cực cao nằm trong 18 vùng nước trồi tốt nhất của thế giới. Ngoài ra quá trình ủ chượp dưới trời nắng và gió – nhiệt độ trung bình cao, độ ẩm thấp tác động tích cực đến cơ chế lên men, điều mà khó có địa phương nào được ưu đãi như vùng đất này.

Không phải ngẫu nhiên mà Đài Truyền hình Bát Đại (GTV Variety Show, Đài Loan) mới đây đến tác nghiệp tại Phan Thiết để lắng nghe những trải nghiệm về nghề làm mắm, nơi nổi tiếng với câu thành ngữ: “Văn chương không bằng xương cá mòi”.

Mỗi chiếc lu mắm có thể chứa được tới 230 kg cá và được muối mắm với công thức 3 cá + 1 muối. Nếu lấy đúng chuẩn, cá cơm kéo dài đến 12 tháng mới ra mắm; còn cá nục vì phân hủy lâu hơn nên kéo dài đến 18 tháng. Mỗi lu có thể lấy được ba lần mắm với khoảng 300 lít mắm. Người làm mắm ngoài việc thường xuyên vớt bọt, đảo cá, khâu quan trọng nhất vẫn là dang nắng. “Nơi nào có nhiều nắng nơi đó chắc chắn sẽ làm được mắm ngon bởi nhiệt độ cao tác động vào lu mắm cũng giống như nấu chín mắm. Có cái nắng, có con cá, có hạt muối mới gọi là mắm bởi công thức bất biến của hàng trăm năm nay chính là cá, muối và nắng” – một người làm mắm tâm sự như hát. Ngoài hiện diện trong các bữa ăn, nước mắm lú lâu năm còn dùng uống để chữa đau bụng; thợ lặn uống nước mắm trước khi nhảy xuống biển để đỡ lạnh hay muốn hát vọng cổ hay có giọng cao vút, người ta thường uống một ngụm nước mắm để tê mặn đầu lưỡi nữa. 

Có một điều không thể thay đổi dù đó là mắm Phú Quốc hay Phan Thiết thì muốn nước mắm ngon phải lựa cá thật tươi, ngoài việc muối chượp theo công thức thì bộ phận lược cũng là phần rất quan trọng. Thường thì người ta làm lược bằng vỉ tre hoặc trấu đắp ngay cạnh lỗ lù. Hệ thống lược này sẽ ngăn phấn của cá rơi xuống theo nước mắm ra ngoài. Do đó nước mắm không bị lợn cợn, đục nước mà luôn sóng sánh màu hổ phách, cánh gián trông rất ngon mắt.

“Ai vô lò mắm cũng đòi mua mắm nhỉ mà tui cũng phải phì cười bởi vì đã là nước mắm thì phải nhỉ từng giọt chứ múc từng xô rồi pha hương liệu vô thì ăn chỉ có mà mang bệnh à” – dì Ba một người làm mắm nổi tiếng ở Mũi Né khẳng định như đinh đóng cột.

Nói túm cái quần lại là chưa biết mèo nào cắn mỉu nào tuy nhiên chất lượng còn phụ thuộc vào thời gian đánh bắt cá. Nhất là tháng 7, tháng 8 hàng năm khi trời mưa, cá cơm con nào cũng đều béo mập thì nước mắm mới ngon và đạt độ đạm cao nhất. Vậy nên có kinh nghiệm cứ tháng này trở đi mua nước mắm thì ngon là vậy. Và tất nhiênnước mắm Phan Thiết hay Phú Quốc đều ngon đứt cần câu hơn mấy loại “nước chấm” với công thức nước lã+muối+ 1% cốt mắm+màu+hương vị là cái chắc rồi!

PHƯƠNG NAM

Tỷ phú tỷ đô!

Anh tỷ phú tỷ đô, tỷ đô bây giờ là hơn 23 ngàn tỷ. 23 ngàn tỷ thì dã man là tiền.

Anh đào giếng lấy nước, pha vào hoá chất đóng vào chai bán 10k/lít, một khối nước anh kiếm tiền triệu ngon ơ.

Dân mình đa phần còn te tua xơ mướp, thấy thứ nước chấm giống nước mắm thì mua về xài thôi. Hoá chất mấy nghìn thì lấy đâu ra chất tốt, toàn độc hại.

Hành vi kinh doanh của anh pháp luật không cấm thì anh cứ làm thôi, ai muốn sử dụng thì sử dụng thôi.

Hút nước lên bán mỗi lít 10k, anh chưa thoả. Anh còn hết lần này đến lần khác tung tiền tung chiêu, muốn xoá sổ loại gia vị truyền thống của dân tộc nữa anh mới toại nguyện.

Người ta nói, được voi đòi Hai Bà Trưng. Đằng này, anh tham đến mức, được voi được Hai Bà Trưng rồi anh còn muốn dzớt luôn Thi Sách kẹp kem thêm Tô Định nữa anh mới đã nư.

Anh sống dzị thì ai dám ụ anh ha anh?!

Đouma!

NGÔ NGUYỆT HỮU

HUỶ HOẠI NGHỀ TRUYỀN THỐNG VÀ KHI BẮT BÒ TRỞ THÀNH TIẾN SỸ

Khi người ta gọi nước mắm là truyền thống hay công nghiệp là dựa trên đặc điểm phương pháp tạo ra chúng. Khi người ta gọi nước mắm là nguyên chất hay nước mắm thì nghĩa là người ta dựa vào tiêu chí hàm lượng (nồng độ) nguyên liệu chất tồn tại trong một đơn vị dung tích.

Vậy thì, việc của nhà nước là kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm, chứ không phải đi tìm cách phân tác khái niệm đơn thuần. Cái khái niệm đôi khi chỉ là vật ngoài thân được gắn cho ý nghĩa hoặc có thể hiểu cái thuộc về đối tượng được gắn cho một tên gọi để định danh.

Nước mắm truyền thống, tức được người dân sản xuất bằng phương pháp thủ công và hoàn toàn bằng các chu trình không có sự can thiệp của máy móc hay hoá chất công nghiệp. Còn phương pháp công nghiệp, sử dụng các hương liệu, nguyên liệu là các phụ gia được hoà trộn vào dung dịch để tạo ra một chất lỏng hỗn hợp có nhiều chất và gia vị khác nhau.

Nhưng tự chung lại, một sản phẩm có đảm bảo chất lượng hay không, đó là việc của nhà nước, và đối với mỗi một chu trình sản xuất sản phẩm, nhà nước không cần phải can thiệp mà cần phải chuẩn hoá chu trinh dựa trên những gì thực tế đã diễn ra mà vốn nó vẫn đảm bảo những kết quả kiểm nghiệm an toàn từ cả hàng trăm năm nay.

Hiện nay, giá của nước mắm truyền thống khoảng 100.000 đồng đến 200.000 đồng một lít, trong khi nước mắm công nghiệp chỉ có giá khoảng 10.000 đồng một lít. Trong khi việc sản xuất nước mắm truyền thống là cực kỳ vất vả và công phu mới cho ra được thành phẩm.

Thật nguy hại khi cơ quan nhà nước lại muốn chuẩn hoá một chu trình sản xuất nước mắm theo lối công nghiệp để buộc nước mắm truyền thống phải đáp ứng và tuân theo các điều kiện mà nó đặc ra và đòi hỏi. Như vậy thì không khác gì việc trực tiếp ra tay bức tử một nghề truyền thống và có giá trị lịch sử cũng như kinh tế. Vì đó cũng là việc phá hoại, khi bắt một con bò phải trở thành một tiến sỹ.

LS LÊ LUÂN

Đích thị họ ăn hối lộ của Quang Masan

Mấy ngày nay, dư luận sôi sục về việc các cơ quan chức năng đưa ra những “tiêu chuẩn” về nước mắm, nước chấm… Và mọi người dễ dàng nhận thấy những tiêu chuẩn này chỉ góp phần giết chết nghề làm nước mắm truyền thống – nghĩa là làm từ con cá, đồng thời bảo vệ cho cái thứ nước mắm công nghiệp do Quang Masan sản xuất.

Phải nói thẳng ra, những loại nước mắm, tương ớt, và nước tương do tay Quang này sản xuất là hàng công nghiệp – là một thứ nước lã pha hóa chất, muối và chất tạo mùi, rồi lại được quảng cáo công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Cái thứ nước mắm này không làm từ cá mà từ hóa chất… vậy tại sao vẫn ngang nhiên gọi tên “nước Mắm”…

Chúng tôi không hiểu tại sao các cơ quan chức năng về bảo vệ người dùng, về chất lượng sản phẩm lại không có ý kiến bảo vệ người dùng bằng cách: Không cho Masan quảng cáo đó là “nước mắm” mà chỉ là ” nước chấm. Và sản phẩm này không có giá trị như Nước Mắm”. Giống như quảng cáo các loại thuốc, thực phẩm chức năng là “Sản phẩm này không phải là thuốc chữa bệnh”.

Các cơ quan chức năng không phải là họ không biết sự giả dối của Masan khi đã cố tình “lập lờ đánh lận con đen”… Họ không ngu, họ biết cả đấy… Nhưng họ im, họ đồng lõa với cách làm hàng giả này, thậm chí còn giúp chúng hợp thức hóa… Vậy chắc chắn là họ “ăn” gì của Masan, chứ họ chả vô tư đâu. Còn các cơ quan truyền thông, khi quảng cáo cho thứ nước mắm “đểu” này, cũng là vì tiền, mà bất chấp tất cả.

Để xử lý việc này, thiết nghĩ rất dễ:

– Phải cho công bố cách làm “nước mắm” và các loại nước chấm khác của Masan và ghi rõ thành phần hóa chất …

– Không được in nhãn mác là ” Nước mắm” mà phải ghi ” Nước chấm công nghiệp”, dòng chữ này phải đủ to để người mắt kém cũng đọc thấy.

– Và khi quảng cáo, phải nói rõ ” Sản phẩm này không phải là Nước mắm”
Còn nếu họ không dám ra những quy định như vậy, thì đích thị là họ ăn hối lộ của Quang Masan!!!

Còn người tiêu dùng, cũng phải động não một chút… Làm gì có thứ “nước mắm” mà chỉ đắt hơn… nước lã một chút. Nếu chúng ta cứ tham của rẻ thì chính chúng ta tự rước họa vào thân, và tiếp tay cho bọn làm hàng giả.

Chúng ta hãy lên tiếng mạnh mẽ và cách hay nhất là tẩy chay cácc loại “nước chấm, nước mắm” do Quang Masan sản xuất…

NB NGUYÊN NHƯ PHONG

NO COMMENTS