Những thứ thuộc về Sài Gòn đã dần biến mất…

0
2459

Sài Gòn ngày càng trở nên xa lạ

Bạn có cảm nhận vậy không?

Có những thứ thuộc về sài Gòn đã dần biến mất.

Một người Sài Gòn xa xứ đã hoài niệm về một Sài Gòn như vầy: “Là người Sài Gòn, người ta thường nhớ gì ở Sài Gòn nhất? Một khoảng lặng trôi qua. Có lẽ sự hồi tưởng đang trở lại trong đầu những người bạn nay tóc ngả hai màu. Có người nhớ tiếng rao trên đường phố, nhớ tiếng ồn ào trong khu xóm lao động, nhớ cảnh nhộn nhịp Sài Gòn dịp Tết những ngày còn thơ, nhớ những cuộc tình lang thang dưới vòm me xanh lá trên con đường Duy Tân đầy bóng mát, nhớ nhiều thứ lắm… Nỗi nhớ ùa về như cơn gió thoảng rồi qua. Nhưng với tôi những con đường góc phố Sài Gòn vẫn còn đọng lại mãi mãi.

Ðầu tiên tôi nhớ góc bùng binh Quách Thị Trang, nơi lần đầu tuổi nhỏ được ba tôi dẫn đi ngao du thành phố Sài Gòn. Quách Thị Trang là ai, biết để làm gì. Cái chợ Bến Thành treo đầy biển quảng cáo hình kem đánh răng anh Bảy Chà Hynos và Perlon kín chợ chẳng có gì đẹp. Chợ cũng chẳng làm tôi nhớ, bởi đi chơi Sài Gòn nhưng ba tôi chẳng ghé vào ăn. Ði chơi khơi khơi, mỏi chân ngồi nghỉ trên băng ghế xi măng giữa công viên thưa thớt cây xanh và chung quanh trang trí vài bồn hoa sặc sỡ. Ngồi đây nhìn ngắm phố phường Sài Gòn bốn phương tám hướng. Nhìn dòng xe xuôi ngược, những dòng người tay xách nách mang hành lý băng qua cầu thang sắt ngang đường đến ga xe lửa về quê, những người buôn thúng bán bưng ngồi chật phía ngoài cửa chợ cất cao tiếng rao mời khách, những đứa trẻ đành giày, bán báo dạo lăng xăng đánh bóng mấy đôi giày “botte de sault” của mấy anh lính Mỹ.

Tôi may mắn hơn mấy đứa trẻ cùng trang lứa đó. Và tôi cố tìm trong những đứa đánh giày xách thùng đi trong công viên trước chợ một hình dáng thân quen. Tự nhiên lúc đó tôi nhớ thằng Hên người bạn nhỏ nhà xóm bên mới học lớp ba đành bỏ học đi bụi đời. Chừng tuổi ấy ra đời có thể làm gì kiếm sống? Hoàn cảnh gia đình nó không đến nỗi tan hoang khi tự dưng ba nó bỏ nhà theo vợ bé, má nó cũng không vừa bỏ mặc đám con sống chết tự lo đi buôn chuyến xe hàng dài ngày, cả tháng mới về nhà năm ba bữa. Rồi tôi nghe hàng xóm nói thằng Hên bỏ nhà ra đi, mới tí tuổi đầu mà lá gan to bằng người lớn. Thỉnh thoảng tôi ghé ngang dò la tin tức nhưng lúc nào cửa nhà cũng đóng im lìm.

Thế là tôi mất một thằng bạn nhỏ chơi bắn bi, nó sống ở đầu đường xó chợ khiến lòng tôi ngậm ngùi, chợt nhớ đến bài hát “Nó” văng vẳng đâu đây: “Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ. Tuổi ấu thơ đã mang nhiều âu lo. Ngày nó sống kiếp lang thang. Ngẩn ngơ như chim xa đàn, Nghĩ mình tủi thân muôn vàn”.

Hồi nhỏ tôi không thích bài hát này, nghe như nỗi đau quất vào da thịt một đứa nhỏ nhưng sau này hiểu ra chút ít. Thời buổi đó, trẻ con mồ côi mất cha mất mẹ vì chiến tranh bom đạn, vô gia đình vì muôn vàn lý do đều có thể đẩy đứa trẻ ra ngoài đường phố. Lòng cảm thương cho thân phận nhỏ bé lặn hụp trong cuộc đời mà ông nhạc sĩ Anh Bằng viết nên lời nhạc buồn đó chăng. Xem ra thằng có cái tên Hên mà chẳng may chút nào.

Lớn lên chút xíu, tôi biết la cà trên đường phố sau những buổi tan học cuốc bộ về nhà. Trường tôi nằm ở quận 3, nên con đường Bà Huyện Thanh Quan bán đầy bò bía, chè đậu xanh đậu đỏ, là một địa điểm hấp dẫn giới học trò chúng tôi. Nhưng với tôi, con đường Trương Ðịnh cắt ngang gần đấy rất đỗi nên thơ, nhất là đoạn giữa gần trường Nguyễn Thị Minh Khai (Gia Long ngày trước) ra Công viên Tao Ðàn. Một con phố bình yên và rất lặng lẽ với những hàng dầu hàng sao rợp bóng”.
(hết trích dẫn)

Chắc rồi, mỗi người đều có một Sài Gòn rất khác nhưng hóa ra rất giống nhau trong tâm tưởng, nhưng những điều đó dần biến mất hoặc trở nên khác đi.

Thương xá Tax, Ba Son, hàng cây trên đường Tôn Đức Thắng và nhiều nữa nhiều nữa.
Nhiều lần tôi cũng nói kiểu như “cơ quan chức năng” rằng Sài Gòn cần phải hy sinh cái gì đó để phát triển.

Nhưng mất thì mất rất nhiều còn phát triển thì chưa thấy, mấy hôm nay lùm xùm bắt bớ các quan chức, toàn liên quan đến đất đai, dự án, họ cũng chính là những người làm Sài Gòn trở nên méo mó và vô duyên…

HOÀNG LINH

Sài Gòn không phải là nồi cơm Thạch Sanh

Người Sài Gòn ham chơi nhưng ham làm, không ngại đóng góp cho sự phát triển chung của đất nước.

Người Sài Gòn dung dị và bao dung, biết bao người xa xứ đến đây đã trụ lại, lấy vợ lấy chồng và trở thành một tế bào không thể thiếu của thành phố này.
Người Sài Gòn dễ tin:

“…Tin dự án Thủ Thiêm.
Tin Metro.
Tin dự án chống ngập 10.000 tỉ đồng.
Tin nhiều nhưng thất vọng cũng nhiều khi thấy cái gì cũng bầy hầy, dự án nào cũng trớt quớt và đội vốn.
Đất vàng, đất kim cương thì rơi vào tay cá mập bất động sản”…

Một số cán bộ thì sống như ông hoàng bà chúa, thậm chí “người có liên quan” muốn trở thành quý tộc nước ngoài cũng bỏ tiền ra mua được.

2 đời phó chủ tịch TP.HCM đã bị bắt.

Vâng, nhưng cũng như tất cả thành phố khác, nguồn lực từ dân chỉ cho hạn, thuế, phí…cũng làm mệt mỏi lắm rồi bây giờ người dân ngã ngữa ra khi biết số tiền nó được quý cán bộ như Nguyễn Hữu Tín, Nguyễn Thành Tài và quý ông Metro sử dụng như thế nào.

Hãy dừng tay.

Sài Gòn không phải là nồi cơm Thạch sanh.
Đất đai, nguồn lực cơ bản và lớn nhất của quốc gia giao cho TP.HCM quản lý đã được sử dụng tùy tiện, chia chác trong những nhóm lợi ích. Đó thực tế là việc tước đoạt phúc lợi của người dân.

Người Sài Gòn hy sinh hàng cây đan bóng bên đường cực kỳ diễm lệ trên đường Tôn Đức Thắng đổi lại là tuyến Metro chỉ mới là bê tông ngổn ngang và cuộc tháo chạy tán loạn khỏi dự án.

Dự án chống ngập thì như một trò đùa vô duyên, càng chống càng ngập, càng tốn kém.

Dự án Thủ Thiêm thì hứa hẹn sẽ thành đại án với bao nhiều tiếng oán hờn từ phía người dân và nỗ lực giải quyết mệt mỏi của thế hệ cán bộ đương nhiệm.

TRAFIC

NO COMMENTS