Như hoa đem tin ngày buồn…

0
35

Tôi hỏi vài đồng nghiệp cũ, còn bám trụ nghề dạy học, “Thầy cô có vui trong ngày 20/11 không?”.

“Vui gì mà vui, chưa chi báo chí các ông đã răn đe dữ quá, làm như chúng tôi vui lắm…”.

Báo Thanh Niên đã viện dẫn một điều khoản trong Nghị định của Thủ tướng mà người bình thường kiếm mỏi mắt chưa thấy để nhấn mạnh không được tổ chức 20/11 hoành tráng vì đây là 37 năm, năm lẻ.

Hởi ơi cái nghĩa thầy trò cũng có chẳn lẻ nữa sao trời?

Nhiều năm rồi, ngày 20/11 không hiểu sao trở thành ngày thật buồn với các thầy cô. Thậm chí có thầy cô còn muốn bỏ trốn ngày này.

Nhà giáo dục Tô Thị Diễm Quyên nói: Gần ngày 20/11 tôi đi rất xa. Một người bạn dí dỏm nhắn tin: “Chị đi lánh nạn 20/11 à?”

Thực ra nhiều năm rồi tôi đã không còn cảm thấy ngày này có ý nghĩa với mình nữa. Xin đừng xưng tụng chúng tôi một ngày và gièm pha chê trách chúng tôi 364 ngày còn lại.

Mỗi thầy cô giáo là một cá thể khác biệt. Có người tốt và có người chưa tốt nhưng đa số chúng tôi rất yêu trẻ và mong muốn hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Chúng tôi không cần vinh danh bằng những buổi lễ hoành tráng tốn kém. Chúng tôi chỉ cần được xã hội nhìn nhận công bằng những nỗ lực và trí tuệ của mình. Để những nhà giáo ở nơi xa xôi hay thành phố lớn có những cống hiến tuyệt vời phải được ghi nhận chứ không bị chèn ép bởi thế lực thiếu chữ tâm.

Và, tôi cũng chạnh lòng khi thấy có những đồng nghiệp của mình làm một khoe 10. Họ bỗng dưng trở thành Diễn viên – giáo dục một cách kệch cỡm và họ lại tự hào về vai diễn của mình.

Xin đừng diễn, ít nhất là khi bạn được gọi là người thầy. Xin hãy tự soi rọi vào chính lòng mình để thử xem liệu nghề giáo có khiến cho bạn hạnh phúc không? Nếu câu trả lời là có, xin chúc mừng bạn nhiều hơn bao giờ hết!

Vâng. Thầy cô giáo chúng tôi cần có hạnh phúc để đủ nghị lực làm thay đổi thế giới này bằng giáo dục.

Thân gởi các bạn đồng nghiệp vài dòng tôi viết từ phương xa…”

Một nhà giáo nói rằng có lẽ một ngày nào đó đến hoa người ta cũng cấm tặng cho thầy cô,rồi có vẻ như ngày 20 tháng 11 được xem như gánh nặng của phụ huynh vì phải tặng quà cho thầy cô: “Nhận một bó hoa trong ngày Nhà giáo mà lòng ngổn ngang, biết đâu rồi mai kia, người ta sẽ nói cả hoa cũng sẽ không được tặng…

Ngày 20/11 được mặc định là ngày vui đối với những ai làm nghề dạy học, là ngày tôn vinh các nhà giáo, ngày của thầy và trò. Nói đến nỗi buồn trong ngày này, dễ chạnh lòng, dễ bị coi là lạc loài, tị hiềm hay mặc cảm”.

Tôi nghe trực tiếp từ nhiều thầy cô và đọc được trên các diễn đàn giáo viên nỗi buồn này.

Là một người từng đi dạy học và bây giờ là phụ huynh tôi cảm nhận những bối rối từ cả hai phía.

Người bạn cà phê làm công nhân,cũng là phụ huynh cùng trường với con tôi nói chưa đến kỳ lương, tôi cho anh vay tạm vài trăm để tặng quà 20 tháng 11 cho cô giáo.Anh không muốn lấy tiền từ vợ: “bà xã tôi là giáo viên, bà xã nói giáo viên nữ thích quà hơn, còn tôi vẫn lo mình không có phong bì thì cô sẽ “đì” con cái mình”.

Đúng là ấn tượng xã hội về tiền nong và cái phong bì dúi vội như một tâm thế xã hội quá nặng nề.

Nhiều cô giáo trao đổi nhau trên mạng xã hội: “Từ bao giờ, những món quà nhỏ của học trò trở thành gánh nặng cho gia đình, cho phụ huynh của các em?

Trong suốt cuộc đời dài, có không ít lần người ta tặng quà, được nhận quà từ người khác. Để cho con trẻ học được bài học về văn hóa của món quà, về “của cho không bằng cách cho”, chẳng ai khác ngoài chính các thầy cô phải dạy điều này ở trường, cha mẹ phải dạy điều này ở nhà.

Có phải vì người ta sẵn có trong lòng cái định kiến rằng nghề giáo nghèo, lương thấp, bổng lộc không có, nên trong câu chuyện về tặng quà nhân ngày Nhà giáo, đã có sẵn luôn cái hệ quả được suy ra dễ dàng rằng quà tặng đó là một hình thức bù đắp cho cái nghèo của nghề giáo? Nếu vậy thì chua chát quá, nếu vậy cái thanh bạch của nghề đã trở thành một mặc cảm chung, áp đặt và không thể thoát, không thể khác rồi”.

Tối muộn hôm qua, bà xã Quỳnh Trúc nhận được tin nhắn từ những thầy cô cũ của thằng nhóc nhỏ, thầy cô tưởng nhà tôi gửi quá nhầm, Quỳnh Trúc nhắn lại: “Thưa thầy cô, dù con tôi không còn học nhưng những gì bé nói, bé làm hôm nay đều từ sự giáo dục của thầy cô, không bao giờ quên ơn”.

Thôi thì thầy cô cũng đừng quá nặng lòng việc tặng quà hay không tặng quà hãy xem sự biết ơn của xã hội và kể cả sự biết ơn thầm lặng,không biết cách bày tỏ của nhiều học sinh và phụ huynh đối với thầy cô là những đóa hoa lòng đáng đón nhận cho nghề của mình.

HOÀNG LINH

NO COMMENTS