Nhà!…

0
17

Thỉnh thoảng gần khuya, tôi sẽ ngồi uống rượu, nhả khói mù mịt và đọc thơ. Những lúc ấy đương vui, tôi thấy thơ mình hay nhất loài người rồi, nên không cần phải đọc thơ người khác.

Khi say, tôi thích đọc thơ. Cao hứng tôi vẫn đọc trong vài bữa tiệc, bạn bè thân hữu vỗ tay khen đắm đuối. Hem khen, có khi ủi thiệt luôn, hehe. Ngồi với mấy anh lớn, mấy anh say mấy anh không đọc thơ, bù lại mấy anh hát. Mà mấy anh hát rất hay, nên bù qua trừ lại, xem như huề, không tính.

Vì là khuya, vì là say, vì là nhả khói mờ mịt… nên nhà tôi sẽ nghe tôi đọc thơ.

Nữ độc giả đặc biệt này của tôi thật hay, bao giờ tôi đọc thơ cũng chăm chú lắng nghe. Nữ độc giả này, mười mấy năm đọc thơ tôi, mười mấy năm nghe tôi đọc thơ, chưa chê lấy một lần. Lúc nào, cũng khen.

Sài Gòn độ này lành lạnh, mây mẩy gió. Lại đương dịp nghỉ dài, thật thú vị để lại rót đầy ly và đọc thơ.

Ngày Xuân!

Ngày xuân ra lau mộ mẹ
Tự mình ta biết ta thôi,
Mẹ ta giờ thành mây trắng,
Ta giờ là kẻ mồ côi.
Đường quê thơm tho áo mới,
Ngõ nhà cũng có mai vàng,
Chỉ ta không còn mẹ nữa
Ôi, buồn hơn gió thổi hoang.
Ngày xuân ra lau mộ mẹ,
Thương bạc hết tóc trên đầu
Đau rát đôi bàn chân mỏi
Mẹ ta ngủ dưới mồ sâu.
Trung niên ngày xuân nhớ mẹ,
Mẹ ơi, mẹ ở nơi nào
Con bây giờ như tay trắng,
Của nả trả lại trời cao.
Mùa Xuân thứ hai khóc mẹ,
Ngày xuân cũng giống cải lương!

NGÔ NGUYỆT HỮU

NO COMMENTS