Người đàn bà mang tháng tư vào phố…

0
199

Chị xuống xe khi bánh vừa chạm đầu con phố cổ đã thân quen từ thuở con gái. Dường như phố xá đã thức giấc từ lâu, hay phố đêm qua chưa ngủ?

Đạp xe từ năm giờ sáng để đến nơi đây chỉ là một bài thể dục buổi sáng.

Những cánh hoa xoan vô tình níu mái tóc chị để rồi bỡ ngỡ, thẹn thùng với cảnh phố xá tấp nập, rơi xuống đôi dép tổ ong.

Chị vòng quanh hồ nước xanh như rêu phủ, không thể nhận được bóng hình những tốp người chân giậm, tay vung những động tác lặp đi, lặp lại mỗi sáng. 

Cứ thế, chị lững thững đẩy xe hoa lần theo từng con phố. Không tiếng rao, không mời chào.

Mùi nước dùng của các món ăn sáng dành cho dân đô thị hấp dẫn quá.

Phở bò, phở gà, bún thang, xôi ngô, xôi lạc, bánh cuốn. Chị đã làm bát cơm nguội rang ấm bụng trước khi đạp xe. 

Những bông loa kèn trắng ngọc ngà bíu vào cành thẳng tưng, lá xanh mướt như tóc con gái tuổi dậy thì. Vài bông nở tung cánh cười chào hả hê như miệng cười của em bé nhà quê lên tỉnh. Năm ba chục nụ mũm mĩm còn giấu, ngậm mùi hương. Những bó loa kèn lủng lẳng, gật gù chào khách qua đường.

– Này cô bán kèn ơi! (Vâng, kèn em đây)

– Kèn tươi không chị ơi? (Tất nhiên em sẽ trả lời là có)

– Bao nhiêu một bó? (Rẻ như giờ công của người trồng hoa thôi)

– Sao hoa hôm nay trông như héo vậy? (Sao phải dìm hàng trước khi nhìn hoa để hạ giá hoa em?)

Những câu hỏi, lời chào, tiếng đáp trong ngày chỉ có vậy. Nghe nhiều nên quen.

Chị rong hoa cũng chỉ mong sao hoa bán nhanh hết để đạp về với những đứa con, với vườn quê trước khi ánh sáng cuối ngày ẩn náu. Có ngày chị đã đạp đi, về đến hai lần. Đó là những ngày vui. Mệt mỏi được trả giá.

Hàng cây xà cừ giấu những hạt nắng cuối ngày. Phố lác đác lên đèn. Chị gói, buộc chặt những bông loa kèn không lọt mắt dân phố và mang chúng trở về làng quê. Để làm gì? Chỉ có chị mới biết.

Bánh xe kẽo kẹt lăn đều trên đường mới đổ nhựa mùi hăng hăng.

Những bông đòng đòng lúa căng mọng căng phồng chờ nắng mới ngày mai để trổ bông.

Con Cún lông vàng như rơm đợi chị đầu cổng, ngúng nguẩy cái đuôi mừng rơn khi chị đặt bàn chân xuống đất. Cún chạy vù vào ngôi nhà ngói tỏa đèn vàng như muốn báo tin vui:
Bông ơi, Bờm ơi, mẹ về!

Chị nhẹ nhàng ôm âu yếu hai đứa trẻ vào lòng. Ánh mắt chị long lanh nhìn những nụ loa kèn gật gù trong vườn nhà. 

Ngày mai chị lại đạp xe, gửi một phần tháng tư vào phố.

Gió lung lay cành xoan như rũ bỏ không luyến tiếc những cánh hoa cuối cùng khỏi cành.

Xoan đã bao mùa thay lá. 
Tháng tư về rồi tháng tư lại đi.

Ước mơ một người đàn ông đến đảo những viên ngói rong rêu, khấp khểnh để cơn mưa đầu mùa đừng xuyên qua mái nhà, tí tách rơi vào những đêm hạ trắng.

Fifi
Paris

NO COMMENTS