Mất cả cụm vì bác sĩ…

0
32

(Câu chuyện xảy ra tại một đất nước bạn có chung biên giới với Trung Quốc).

Anh tạm gọi là thành đạt, có chức vụ thuộc diện “cấp trên” quản lý trong bộ máy nhà nước; cũng vơ vét được nên biệt thự có, xe có, vợ con đuề huề, tiền trong túi rủng rỉnh, nhà toàn đồ Mỹ, Nhật, Hàn,..Em út rung rinh lúng liếng không thiếu. Khi chết cũng thuộc diện được chôn cất ở nghĩa trang trung ương.

Cuộc sống của anh đang êm ả thì bỗng 1 ngày chuyện xảy ra: anh phát hiện bất thường trên hòn bi của mình: nó xuất hiện vết bầm màu xanh tím. Ban đầu anh cũng kệ, nhưng được vài ngày thì vết bầm đó lan rộng.

Anh tức tốc phi ngay đến anh bạn luật sư để xin tư vấn, anh bạn luật sư tham mưu: cậu đang giữ vị trí cao ở cơ quan, nếu không giữ được bí mật thì dư luận cho rằng cậu chơi gái bị lây bệnh, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín và chức vụ của cậu; do đó cậu nên đến bệnh viện tư nhân khám và điều trị, nơi đó họ không biết cậu là ai.

Nghe lời luật sư, hôm sau anh vào bệnh viện tư nhân có danh tiếng. Vị bác sĩ từ tốn hỏi anh về lối sống, về những mối quan hệ trong sáng và trong tối, sau đó anh lần lượt được chiếu điện, siêu âm đủ kiểu. Chẳng phát hiện ra đó là bệnh gì.

Hơn 1 tuần sau, người ta thấy anh được đưa ra khỏi phòng tiểu phẫu. 1 hòn bi của anh đã vĩnh viễn nằm lại trong bệnh viên, trên cái khay inox lạnh toát.

Anh hồi phục nhanh, trở lại cuộc sống bình thường được vài tuần thì tin dữ lại ập đến: hòn bi còn lại của anh cũng bắt đầu xuất hiện đốm bầm xanh tím giống người anh em của nó trước kia. Anh lo lắng mất ăn mất ngủ, không dám nhập viện. Được vài hôm khi không thể chịu nổi sự lan rộng của đốm bầm xanh tím, anh buộc phải vào gặp lại vị bác sĩ khả kính.

Lần này gần như cả chục bác sĩ của bệnh viện cùng xúm vào ca của anh. Lại xét nghiệm, lại chiếu, lại chụp, lại soi. Rồi thì họp hội chẩn, người ta săm soi hòn bi của anh một cách kỹ lưỡng, hình ảnh phóng to bằng cả bức tường. Sau vài ngày, vị bác sĩ gọi anh lên. Thôi thì con cái anh cũng đủ nếp tẻ, không có ý định sinh thêm con, cắt nhé? Anh suy sụp, hỏi rằng liệu anh có biến thành công công vì thiếu hụt testosterone, vị bác sĩ bảo đừng lo, y học hiện đại có thể bù cho anh bằng nhiều cách. Thì đành cắt.

Anh trầm ngâm mất cả tháng trời sau ca phẫu thuật. Tài sản của anh chỉ còn cây đèn pin không có pin. Anh tự an ủi mình, dù không còn truyền giống nhưng miễn là còn sống.

Số phận tiếp tục trêu đùa với anh không lâu sau, cây đèn pin cũng giở trò xanh tím như 2 cục pin quá khứ. Anh đón nhận tin dữ bằng sự vô cảm.

Anh lại đến anh bạn luật sư tư vấn: Âu cũng là cái liễn, từ “Thái Dúi” sang “Thái Diến” đến “Thái Diếu” (nói lái tiếng Nghệ ngữ);… giữ súng làm gì khi không còn đạn? Chỉ trở ngại khi đi tiểu, anh chịu khó kín đáo theo kiểu đàn bà vậy.

Người nhà anh phải đi lo giùm thủ tục cho anh. Lần này đi đến kết luận chóng vánh hơn. Dường như các vị bác sĩ cũng không hy vọng tìm ra được cách gì mới để chữa trị ngoài hình thức can thiệp ngoại khoa: cắt! Cả cụm đành vĩnh biệt đi trước, than ôi !!!.

Không cần phải tả cũng biết anh chán nản thế nào. Anh làm việc như một cái máy để quên đi thực tại, anh từ bỏ mọi thú vui vì không còn hứng thú. Nhưng rồi số phận nghiệt ngã vẫn chưa chịu buông tha anh. Vùng da lân cận vốn đã được cạo nhẵn nhụi cho cuộc phẫu thuật lần trước, chưa kịp “xanh cỏ” đã xuất hiện cái vết bầm màu xanh tím trời đánh.

Anh hoảng loạn. Còn cái gì để mà cắt? Lần này là tính mạng chứ không phải đùa. Anh cương quyết: không đi bệnh viện trong nước nữa, phải ra nước ngoài xem thế nào. Thế là ngay hôm sau, anh được người nhà đưa ra sân bay quốc tế.

Trong căn phòng sáng trưng của 1 bệnh viện được xếp trong top 100 của thể giới, anh run run cầm tờ giấy kết quả: “Vết màu xanh tím là phai ra từ quần của bệnh nhân, sức khỏe bệnh nhân hoàn toàn bình thường”.

Cả vũ trụ quay cuồng đổ sụp trước mắt anh. Anh rít lên: ”trời đất ơi! toshiba cái quần màu xanh tím made in china của mình; bọn Bành trướng sao ác độc vậy, không chỉ âm mưu xâm lược các nước láng giềng mà còn âm mưu biến đàn ông các nước thành thái giám?!”.

TRIỂN CHIÊU

NO COMMENTS