Lò dầu… nặng Venezuela!

0
222


Từ ngày 6 -10/7/2015, TBT Nguyễn Phú Trọng viếng thăm Hoa Kỳ. Tháp tùng, có Nguyễn Xuân Sơn – Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí Quốc gia (gọi tắt chủ tịch PVN) là “đệ ruột” của bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Lúc đó mạng xã hội bình loạn… xạ, phe ủng hộ ông Trọng nói, ông cho Sơn đi tháp tùng là thua Ba Dũng rồi. Phe Ba Dũng thì ngạo nghễ cho rằng Sơn lãnh trọng trách ký kết với các tập đoàn dầu khí của Mỹ mang ngoại tệ về cứu ngân sách.

Nguyễn Xuân Sơn là ai? Hắn là TGĐ OceanBank (tháng 12/2008 – 11/2010) được Đinh La Thăng (chủ tịch PVN) đem 800 tỷ đồng (36 triệu USD) của PVN đầu tư vào OceanBank rồi mất trắng.

NGUYỄN TẤN DŨNG KÝ BỔ NHIỆM VÀ CÁCH CHỨC LIÊN TỤC.

Ngày 09/07/2014, Nguyễn Tấn Dũng ký bổ nhiệm “chúa chổm” Nguyễn Xuân Sơn lên làm “chủ nợ”: chủ tịch PVN. Và, chỉ 3 tháng sau, 27/10/2014, chủ tịch OceanBank Hà Văn Thắm bị bắt, rồi Nguyễn Văn Bình mua lại OceanBank với giá 0 đồng!

Thế mà, cựu TGĐ OceanBank Nguyễn Xuân Sơn vô can và 14 tháng sau được theo chân TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Hoa Kỳ, thì ai không sợ uy quyền Nguyễn Tấn Dũng?
Nhưng chỉ 9 ngày sau khi tháp tùng TBT về nước, 19/7/2015, Nguyễn Tấn Dũng buộc phải ký QĐ cách chức Nguyễn Xuân Sơn. Nhưng Sơn quá lạc quan, đến mức ngất xỉu khi nhận QĐ cách chức. Sơn được đưa đi BV cấp cứu. Ba ngày sau, 21/7/2015, Công an vào đọc lệnh bắt Sơn tại giường bệnh. Bệnh nhân chuyển sang tù nhân!

Ngày 29/9/2017, Tòa sơ thẩm Hà Nội tuyên tử hình Nguyễn Xuân Sơn 3 tội danh: cố ý làm trái, lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản và tham ô tài sản, trong khi Hà Văn Thắm bị bắt trước Sơn 14 tháng chỉ bị chung thân.

Nguyễn Xuân Sơn bị bắt, ghế chủ tịch PVN bỏ trống 5 tháng, ngày 12/01/2016, Nguyễn Tấn Dũng ký bổ nhiệm TGĐ PVN Nguyễn Quốc Khánh lên chủ tịch PVN.

Ngày 9/3/2017, tân thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ký QĐ rút Nguyễn Quốc Khánh về Bộ Công thương. Ngày 7/5/2017, thủ phạm làm mất 800 tỷ ở OceanBank là Đinh La Thăng chỉ mất chức UV BCT và bí thư thành ủy TPHCM. Nhịp điệu đốt lò hơi bị chậm và tha thiết!

Ngày 8/12/2017, Đinh La Thăng và Nguyễn Quốc Khánh bị bắt vì để thất thoát 800 tỷ.
Chủ tịch PVN thứ tư bị bắt là Phùng Đình Thực, một tiến sĩ hóa dầu lo việc chuyên môn từ thời Đinh La Thăng làm TGĐ PVN, đã về hưu, cũng lãnh án nhẹ nhất 9 năm tù.

Ngoài 4 chủ tịch PVN, còn 19 cán bộ chủ chốt PVN cùng vào lò. Lò PVN sắp hết củi đốt, thì Bộ Công an rờ tới dự án đầu tư khai thác dầu tận Venezuela. Nguyên liệu mới: dầu thay củi?

Bất ngờ, vị chủ tịch PVN cuối cùng Nguyễn Vũ Trường Sơn, TGĐ PVN (từ tháng 3/2016), kiêm chủ tịch PVN (9/3/2017 – 12/3/2019) cũng lại xin từ chức.

Vụ đầu tư ra nước ngoài Venezuela 1,82 tỷ USD vào năm 2012, thời kỳ Bùi Quang Vinh làm bộ trưởng KH-ĐT và Vũ Huy Hoàng làm bộ trưởng Công thương, dưới quyền uy tuyệt đối của Nguyễn Tấn Dũng.

Lò củi chuyển sang lò dầu… nặng Venezuela!

P/S: Hôm nay Thanh Niên loan tin:
“PVN không xin phép chủ trương đầu tư từ Quốc hội, phớt lờ ý kiến phản đối của các bộ, ngành; ném hàng trăm triệu USD qua cửa sổ, dù dự án chưa có một giọt dầu…”

MAI BÁ KIẾM

– 4 “tù dự bị” đứng trước cổng tòa án theo dõi phiên tòa xử hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải năm 2008. Từ trái qua: cựu Phó Tổng biên tập báo Thanh Niên Quốc Phong, cựu Tổng thư ký tòa soạn Thanh Niên Hoàng Hải Vân, Trưởng  Đại diện báo Tuổi Trẻ tại Hà Nội Đà Trang, cựu Phó Tổng Biên tập Tuổi Trẻ Bùi Thanh. Ảnh: Việt Dũng

ĐÁNH PHỦ ĐẦU BÁO CHÍ, “DÂN CHƠI” VƯƠN RA BIỂN LỚN!

Vào năm 2007, Chính phủ do ông Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng cho phép Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) do ông Đinh La Thăng đứng đầu, đầu tư vào một công ty khai thác dầu khí tại Venezuela. Một liên doanh sau đó được ra đời giữa PVN và Công ty Dầu khí quốc gia Venezuela, gọi là “Dự án khai thác và nâng cấp dầu nặng lô Junin 2”, với tổng vốn đầu tư 12,4 tỷ USD, liên doanh vay 60%, tương ứng 5,8 tỉ USD; 40% còn lại do các bên đóng góp, tương ứng 3,1 tỉ USD. Phía Việt Nam tham gia 40% với sô vốn góp là 1,241 tỉ USD. Cộng với một khoản chi kỳ quái gọi là “phí tham gia hợp đồng” (bonus) 584 triệu USD, tổng vốn của phía VN phải bỏ ra là 1,825 tỉ USD. Chi tiết cụ thể xem tại đây:

Điều tra vụ PVN ‘mất trắng’ hàng ngàn tỉ đồng tại Venezuela
Bộ ngành ở đâu khi PVN ‘nướng’ hàng tỉ USD?

Cần biết, thời gian này các quy chế về dân chủ ở Việt Nam là kém nhất kể từ sau công cuộc Đổi Mới . Không chỉ tự do báo chí bị siết chặt mà ngay cả các vị đại công thần của chế độ như cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt và đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng bị các ông Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng “bịt miệng” bằng việc ra lệnh cho Ban Tư tưởng văn hóa trung ương cấm báo chí đăng những bài viết của các bậc trưởng thượng này. Một năm sau khi ra chủ trương vung cả tỷ đô la trong dự trữ ngoại tệ vô cùng hạn hẹp của đất nước ra làm dân chơi quốc tế nói trên, vào năm 2008, một cuộc đàn áp khốc liệt vô tiền khoáng hậu đối với báo chí chống tham nhũng đã diễn ra, với hai nhà báo bị bắt, một loạt nhà báo bị thu thẻ, nhiều tổng biên tập bị mất chức liên quan đến việc chống tham nhũng trong vụ PMU18.

Bịt miệng các vị trưởng thượng và đánh phủ đầu báo chí, các nguyên tắc sơ đẳng về quản trị tài chính quốc gia bị vi phạm nghiêm trọng nhưng không một ai dám lên tiếng, ngoại tệ của nhà nước đã chảy ra nước ngoài cho đám dân chơi này “đánh bạc”. Hậu quả là có hơn nửa tỷ đô la coi như mất trắng. Nếu tính cả các dự án mà PVN đầu tư ra các nước khác nữa mà tất cả đều không có hiệu quả thì số tiền bay theo mây khói không dừng lại ở đó.

Thời ông Nguyễn Tấn Dũng cầm quyền, cụ Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và lực lượng quyết tâm chống tham nhũng chỉ chiếm thiểu số, nên việc chống tham nhũng chỉ là sự gãi ngứa mà thôi. Mãi sau khi cụ Tổng đốt cái lò lên, phải vô cùng khó khăn mới có thể từng bước lôi đám dân chơi kia biến thành củi.

Cuộc “đánh bạc” ở Venezuela đang được điều tra. Ông Đinh La Thăng chắc sẽ phải thêm một lần nữa hầu tòa. Một loạt cựu quan chức Dầu khí sẽ tiếp tục vào lò, một loạt quan chức các bộ, ngành có liên quan chắc chắn sẽ bị liên đới. Vấn đề là, PVN không thể tự mình vượt qua thẩm quyền của Quốc hội để mang hàng trăm triệu, hàng tỷ đô la ra phung phí. Ông Nguyễn Tấn Dũng chẳng lẽ vô can ? Và người đứng đầu Bộ Chính trị lúc đó là ông Nông Đức Mạnh chẳng lẽ không biết, nếu biết thì sao không ngăn cản, nếu không biết không ngăn cản thì ông làm những việc gì?

Theo tin tôi được biết thì chủ trương đầu tư vào Venezuela không đưa ra Quốc Hội, nhưng có lấy phiếu xin ý kiến Bộ Chính trị. Có 2 vị không tán thành là cụ Nguyễn Phú Trọng, lúc đó là Chủ tịch Quốc hội và cụ Trương Tấn Sang, lúc đó là Thường trực Ban Bí thư. Hai cụ đều đề nghị phải thông qua Quốc hội, nhưng hai cụ chỉ là thiểu số.

HOÀNG HẢI VÂN

P/s: Một dự án đầu tư lớn như trên mà không thông qua Quốc hội thì dù vì lý do gì cũng là chà đạp luật pháp. Tôi cũng nghe nói người mang phiếu đến xin ý kiến từng Ủy viên Bộ Chính trị là ông Đinh La Thăng, người sai ông Thăng làm việc đó chỉ có thể là ông Nguyễn Tấn Dũng. Dùng ý kiến đa số Bộ Chính trị thay cho sự phê chuẩn của Quốc hội, ông Nguyễn Tấn Dũng đã ngồi xổm lên Hiến pháp. (HHV)


Dàn khoan thăm dò mỏ dầu Junin 2 tại Venezuela . ẢNH: PVN

MẤT TRẮNG HAY LẠI QUẢ?

Lại quả nghĩa là trao lại, hầu hết mọi người dân ai cũng hiểu như thế. Từ này có nguồn gốc từ phong tục cưới hỏi của Việt Nam. Nhà trai mang mâm quả đến nhà gái xin hỏi vợ cho con trai. Nhà gái nhận lễ vật, đặt mâm quả trên bàn thờ gia tiên, xong xuôi nhà gái lấy một ít từ mâm quả ấy trao lại cho nhà trai như là sự chia sẻ lễ vật, chính xác nghĩa đen nó là như vậy. Ngày nay không biết phong tục này của người Việt theo đúng nghĩa đen có còn hay không, nhưng về nghĩa bóng nó đã ăn sâu vào văn hóa của người Việt rồi, mà đặc biệt và với những quan chức.

Nếu làm ai làm trong công tác chi tiêu ngân sách đầu tư dự án nhà nước đều biết. Quan chức có quyền ra quyết định đầu tư và ban quản lý dự án sẽ là mang tiền nhà nước đi đầu tư, họ sẽ làm cho vòng đời của đồng tiền nhà nước đi theo đúng quỹ đạo của mâm quả nhà trai vậy. Mục đích là để họ nhận tiền lại quả. Ví dụ, giá trị thật của dự án là 1 đồng, thì nhóm đại diện nhà nước yêu cầu nhà thầu phải bỏ thầu giá 2 đồng. 1 đồng dư ra ấy nhà thầu bị buộc phải trao lại cho phía đại diện nhà nước chia nhau. Vậy rõ ràng, đường đi của đồng tiền tham nhũng nó y hệt như cái mâm quả trong cưới hỏi. Kết quả cuối cùng, tiền từ nhà nước đi vòng qua tay nhà thầu rồi dội ngược lại túi bọn quan tham.

Tỷ lệ cho phần lại quả của nghĩa đen không nhiều, thông thường chừng 20% và chắc chắn không đến 50% phần trao đi. Thế nhưng tỷ lệ lại quả của tiền ngân sách nhà nước là vô chừng, ít nhất phải là 25%. Nếu có cơ hội cao hơn họ sẵn sàng lại quả đến 80%, thậm chí 90%. 

Ví dụ thứ nhất, theo hạch toán của phía nhà nước được phép đưa lên báo chí chính thống, thì suất đầu tư cho mỗi km đường ở Việt Nam đắt gấp từ 3 đến 4 lần cho đường cùng loại ở Châu Âu và Mỹ. Với giá đắt gấp 3 lần thì phần trăm lại quả là 66,7%. Còn nếu đắt gấp 4 lần thì tiền lại quả là 75%. Thấy đáng sợ chưa? Một miếng bánh ngân sách đổ ra cho ngành xây dựng cơ bản tham nhũng xén từ 2/3 đến 3/4 miếng bánh đó bỏ túi riêng. Quy luật này đã ăn vào máu những quan chức cộng sản.

Ví dụ thứ 2, là tháng 05/2016 tổng thống Mỹ Barack Obama dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam, những tưởng chính quyền Việt Nam sẽ hiện đại hóa quân đội nhằm thay thế thứ vũ khí lạc hậu của Nga-Tàu. Nhưng không, phía chính quyền CS họ chỉ nhìn thấy cơ hội kiếm chác. Ngày 25/07/2017 trang shephardmedia.com của Anh Quốc chuyên viết về quân sự , họ đã cho biết. Phía Việt Nam đặt vấn đề với phía Mỹ rằng, phía Mỹ phải lại quả cho họ 25% giá trị hợp đồng. Nghĩa là nếu giá trị thật của gói thầu là 750 triệu đô, thì phía Mỹ phải ghi vào hợp đồng là 1 tỷ đô rồi sau thối lại cho quan chức Việt Nam 250 triệu đô để bỏ túi. Phía Mỹ không chấp nhận cách làm ăn này nên thương thảo bị đổ vỡ.

Quay lại trường hợp mới khởi tố PVN, Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định đầu tư vào Venezuela gói thầu mà phí Việt Nam phải góp là 1,82 tỷ đô trong tổng giá trị. Bản chất của gói thầu này cụ thể như sau: PVN và Công ty Dầu khí quốc gia Venezuela tổng giá trị liên doanh là 12,4 tỷ đô. Trong đó vốn vay là 7,44 tỷ đô tương đương 60%. Còn lại 40% là số tiền tương đương 4,96 tỷ đô là do 2 bên phải xuất tiền túi góp vào. Riêng phía Việt Nam góp 10% trên tổng 12,4 tỷ tương đương 1,24 tỷ đô.

Đó là số vốn thật mà phía Việt Nam phải bỏ ra được ghi vào hợp đồng, nhưng trong báo cáo mà chính phủ trình Bộ Chính Trị thì phần góp của phía Việt Nam là 1,82 tỷ đô. Số tiền dư ra 580 triệu đô được phía PVN và chính phủ Nguyễn Tấn Dũng lý giải rằng, đó là “phí tham gia hợp đồng”. Như vậy rõ ràng là số tiền 580 triệu kia không phải là phần góp vốn để liên doanh hoạt động mà nói thẳng ra, nó là một thứ phí tạm gọi là “phí bôi trơn”. Không thể thu hồi vì nó không nằm trong hợp đồng liên doanh. 580 triệu so với 1 tỷ 820 triệu chiếm 32%,

Chắc chắn đây là số tiền lại quả chứ chẳng phải thứ “phí bôi trơn” nào cả. Số tiền này liên doanh sẽ kí nhận và thối lại cho PVN và Nguyễn Tấn Dũng bỏ túi. Như vậy ở đây ta thấy gì? Khi dự án chưa được góp đồng nào để hoạt động thì bọn này đã ngắt trước 32% bỏ túi. Xui cho bọn họ là vừa ngắt xong thì tình hình chính trị Venezuela rối loạn, dự án bị đứng yên không thể góp đủ con số 1,82 tỷ đô. Nếu Chính trị Venezuela ổn định, thì đám này mang tiền ngân sách góp thêm 1,24 tỷ đô nữa và số tiền lại quả kia chắc chắn sẽ bị lấp mất mà chẳng ai hay biết về nó. Nói ra để chúng ta thấy sự khốn nạn đến tột cùng của cái gọi là “doanh nghiệp nhà nước”. Thế đấy! Cộng Sản là vậy, sao đất nước không nghèo?

ĐỖ NGÀ

NO COMMENTS