Hẻm nhỏ ở Sài Gòn…

0
68

Mấy nay ở nhà giãn cách chống dịch, cái chân tui thấy bồn chồn muốn đi ghê.

Ngày thường muốn đi thì cứ mở cửa mà đi. Xa thì đi xe, gần thì đi bộ, qua gặp bạn bè người quen trong xóm, hay ăn cái chi xiu xíu ở xe đẩy ven đường, cũng thấy vui trong dạ.

Giờ nằm nhà, đi đâu cũng phải có lý do, tui nhớ luôn mấy cái hẻm gần nhà, mình ạ. Sinh ra và lớn lên ở đất Sài Gòn này, những con hẻm nhỏ đối với tui nó thân thuộc lắm, cứ như một phần trong tim mình vậy. Cứ nhắc đến nó, những kỷ niệm lại ùa về, chỉ là những con hẻm nhỏ ở Sài Gòn mà thôi…

Mình biết không, có những ngày tui thức dậy thiệt sớm, vì tui muốn thưởng thức cái không khí ban mai mát dịu và không vội của Sài Gòn.

Tui đi một vòng Sài Gòn, từ quận nhà đến quận trung tâm, sang Bình Thạnh, Tân Bình rồi hướng về vành đai Đông của Sài Gòn, qua những cây cầu mới nối trung tâm thành phố với các quận.

Có đi mới biết, Sài Gòn có những con hẻm hình thành rất lâu đời không chỉ ở quận 4, quận 8, Bình Thạnh hay Gò Vấp, mà ngay ở quận 1, quận 3 cũng có rất nhiều con hẻm. Hẻm Sài Gòn là “đường ngang, ngõ tắt chằng chịt”, có những con hẻm nối liền qua nhiều xóm dân cư, ngoằn ngoèo như một bát quái trận đồ. 

Hẻm là nơi ở, đồng thời cũng là nơi gặp gỡ, giao lưu. Hẻm là sân chơi, giải trí… đồng thời cũng là nơi bày một cửa hàng tạp hóa, một quán cà phê nho nhỏ trong sân.

Có nơi còn có xe nước mía, xe bánh mì, gánh chè nơi góc hẻm, dưới chân cột điện. Có những nhà trong hẻm nhiều lần suyệt, nhưng người trong hẻm hầu như đều quen biết nhau cả gốc gác, ngọn ngành.

Chuyện vui buồn xảy ra trong xóm hầu như ai cũng biết, bởi vậy mới chết danh “Bà Tám khu phố” là vậy.

Chuyện trong hẻm nhiều đến mức những năm về trước, đài truyền hình có hẳn một chương trình hài kịch “Trong nhà, ngoài phố”, vào mỗi tối thứ năm hàng tuần, rất được mọi người yêu thích.

Rồi mình ạ, có tối một hôm sau cơn mưa, trời cũng se se lạnh như thế này, tui lại chạy ráo một vòng Sài Gòn.

Nói một vòng là nói cho trơn, chứ thật tình cũng chỉ lòng vòng đôi ba quận, qua những con đường, phố quen, điểm thêm vài đoạn ruổi rong trong những con hẻm nhỏ mà có khi phải quay đầu xe trở ra.

Ở cái ngõ nhỏ chưa kịp quen ấy, một bếp lửa cháy nhỏ, liu riu, được che chắn cẩn thận. Một ít khói bốc lên, mang mùi thơm thiệt đã vương theo gió, cái mùi thơm đặc trưng của mứt dừa đang sên.

Có một dì tóc đã lớn tuổi vừa canh chảo mứt trên bếp, vừa tranh thủ xắt thêm dừa thành từng sợi, sẵn sàng cho mẻ mứt mới. Cách đó không xa là cái “quán hàng” di động be bé. Cô bé tuổi đôi mươi tóc bỏ đuôi gà đang tỉ mỉ xếp những gói mứt dừa nhãn đơn sơ nhưng khá bắt mắt.

Tui vòng xe lại, hỏi mua một gói mứt dừa. Cô bé đưa gói mứt cho tui bằng hai tay, nói lời cảm ơn thật nhỏ nhẹ, rõ ràng. Tui dựng xe sát ngõ, ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp cô bé đưa, rồi mở gói mứt ra, đưa cho cô bé vài miếng mứt dừa. Cũng đôi bàn tay thô ráp ấy cầm lấy hai miếng mứt, cháu nhỏ nhẹ cảm ơn… Cắn một miếng mứt dừa, tui sững người lại, bởi đã quá lâu rồi mới tìm lại được hương vị mứt dừa nhà làm ngày xưa. Sợi dừa vừa vặn, không cứng, lớp đường nâu nhẹ bọc khẽ lấy dừa, lấm tấm “áo đường” đủ làm mê mẩn người thưởng thức mà không bị gắt họng bởi vị đường.

Phía bên kia, bà cô bé vẫn miệt mài sên mứt. Ánh đèn đường mờ mờ, ánh lửa nhỏ từ bếp rọi vào gương mặt đã đầy vết chân chim, nhưng nụ cười hiền hậu vẫn còn đâu đó. Nhìn cách bà sên mứt, cách cô bé gói ghém, sắp xếp từng gói mứt thật nhẹ nhàng, chỉn chu…cứ ngỡ như những nghệ nhân làm bánh mứt xưa xuất hiện trở lại, hiếm hoi giữa lòng Sài Gòn.

Tiếng nước sôi tí tách, tiếng bếp lửa reo vui. Cô bé mời tui một tách trà nhẹ nhàng để thưởng thức cùng bánh mứt. Cháu bảo, cháu vui lắm vì hôm nay được ăn mứt dừa bà làm, rằng mọi khi, cháu để dành mứt cho vào túi để bán, khách khen ngon, quay lại mua hoài … Cháu còn bảo, trà bà pha ngon lắm, cháu đã học pha trà từ bà, hôm nay là lần đầu tiên cháu pha trà mời khách mua hàng…

Dễ thương quá phải không mình, Sài Gòn luôn có những hẻm nhỏ, những con người bình dị, những món ăn, thức uống cũ mà không cũ, vẫn từng ngày mang cái hồn của mảnh đất Phương Nam này đi muôn nơi. 

Dù dòng đời cuộn chảy mãi, nhưng những con hẻm Sài Gòn vẫn cứ mộc mạc, bình dị và rất đỗi thân thương như cái ngày đầu của nó! Tui kể cho mình nghe, mà cứ muốn kể mãi không thôi, hẻm nhỏ Sài Gòn, tui nói rồi, nó là một phần trong tim tui mà…

Mình có chuyện Sài Gòn thì nhớ kể cho tui nghe. Chuyện ít ít thì kể dưới comment, chuyện dài thì thì vô nhóm LÀ SÀI GÒN THÔI mà kể cho mọi người cùng nghe, nghen mình…

Link của nhóm là đây: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi

Chỉ…Là Sài Gòn thôi!

NO COMMENTS