Hãy nói với con rằng…

0
165

Nhìn ảnh em bé tự nhiên thấy giống hệt mình ngày xưa hồi học cấp một.

Cả cái lớp chỉ còn mình mình và một thằng bạn NA nữa không được vào đội…

Và cũng vẫn hai thằng không được bằng khen…

Mình vẫn nhớ, trong số những thằng đứng đầu lớp (Lúc nào cũng có bằng khen xịn) có một thằng tên T. Thằng này hay trêu ngươi mình, khoe giỏi với mình, khệnh khạng vãi đái… Lại hay xì đểu cô giáo mình quay bài.

Mình và thằng NA định tẩn cho mấy lần vì ngứa mắt…

Nhưng đến giờ sau 30 năm, lương tháng mình gấp 10 lần lương nó, còn thằng NA bạn mình nó không có lương vì nó phải trông để cho thuê 5 cái nhà của nó.

Bằng khen và danh hiệu Học Sinh Giỏi nó là những biểu hiện của một cái tư duy “Văn hoá đại chúng” điển hình nhất của Giáo dục Việt Nam, một nền giáo dục muốn đào tạo bọn trẻ như những con Vịt Trời: Biết bay, biết chạy, biết bơi… Cái đếch gì cũng phải biết nhưng chả cái đếch gì ra hồn.

Giỏi gì thì giỏi – nhưng chỉ một thứ “Cơ bản” mà thiếu thì ngay lập tức bị miệt thị, bị hành hạ đến ngu cả người.

Và quan trọng nhất: Chúng ta luôn không bao giờ mở rộng cửa vị tha với chúng! Chính vì thế:

– Một đứa trẻ con mà giỏi nhạc, nhưng điểm phẩy Văn vị kém, có thể bị mắng mỏ hạ nhục đến ko ngóc đầu và ko được lên lớp!

– Một đứa trẻ giỏi văn nhưng toán dưới trung bình cũng có khi bị hành khiến chính nó cũng tưởng nó bất tài!

Tôi đã từng dạy học, cũng đã từng tuyển chọn rất nhiều người xin việc, và tôi nghiệm rằng những đứa “Biết tuốt” sau này chưa chắc đã thành công hơn (Thậm chí ăn hại hơn) những đứa có những “Năng lực đặc biệt” – nhưng chẳng may thiếu sót yếu điểm nào đó.

Tôi nhớ có một bức thư rất hay của một hiệu trưởng Singapore gửi cho các phụ huynh học sinh đang theo học tại trường:

“Các bậc phụ huynh kính mến,

Kỳ thi của các em học sinh đang tới gần. Chúng tôi biết rằng các vị đều đang mong cho con mình sẽ giành được kết quả cao trong kỳ thi này.

Tuy nhiên, xin hãy nhớ rằng, trong số các em, những người có mặt tại kỳ thi, có người sẽ là một nghệ sĩ, người không cần hiểu sâu về Toán.

Có người sẽ là một doanh nhân, người không cần phải quá quan tâm đến lịch sử hay văn học Anh.

Có người sẽ là một nhạc sĩ, người mà với họ, môn Hoá học sẽ chẳng có ý nghĩa gì nhiều.

Có người sẽ là một vận động viên, người mà việc rèn luyện thể chất sẽ quan trọng hơn là môn Vật lý, giống như vận động viên Schooling của chúng ta.

Nếu con bạn đạt điểm cao, điều đó thật là tuyệt vời. Nhưng nếu con không thể, xin đừng làm mất đi sự tự tin và nhân phẩm của con.

Hãy nói với con rằng:

Ổn thôi mà, đó chỉ là một kỳ thi. Con được sinh ra trên đời cho những điều lớn lao nhiều hơn thế.

Hãy nói với con rằng, dù điểm số của con là bao nhiêu, cha mẹ vẫn yêu con và không hề phán xét.

Xin hãy làm như vậy, và nếu các vị thực hiện điều đó, hãy chờ xem con mình chinh phục thế giới.

Một kỳ thi hay một điểm số kém sẽ không thể gạt bỏ đi những ước mơ và tài năng bên trong của các con.

Và cuối cùng, xin đừng nghĩ rằng chỉ có kỹ sư hay bác sĩ mới là những người hạnh phúc duy nhất trên thế giới này.

Trân trọng,
Hiệu trưởng”.

Vậy đấy! Các vị suốt ngày kêu la cần “Cải cách giáo dục”, nhưng cái quan trọng nhất là cần tẩy cái não của chính các vị.

Hãy vị tha hơn với chúng và vứt mẹ mớ tư duy “Con Vịt Giời” đó đi, rồi hẵng nói đến việc cải cách nhá.

Hãy để trẻ đừng áp lực với cái mớ huân huy chương hay bằng khen…

Hãy tìm ra điểm mạnh nhất của từng người và hãy cố khai thác nó.

SƯU TẦM