Đồng Tâm câu chuyện còn dài…

0
131

Khốn nạn thật!…
Ổ hoại tử chính trị bắt đầu từ Đồng Tâm…
Ai đền được máu cho những người đã ngã xuống?
Sự thật trường tồn!
“Số phận là một sự lựa chọn. Không phải một an bài”
Tết đang đến nhưng lòng người chẳng mấy ai vui…

Một cuộc tập kích lúc rạng sáng với quân số xấp sỉ một trung đoàn [3.000 người].

3 chiến sĩ “hy sinh“ mà sự thông báo trên truyền thông tiền hậu bất nhất, tin đầu tiên là “hy sinh“ vị bị tấn công trong khu vực xây tường Miếu Môn.

Thông tin thứ hai là “hy sinh“ vì té giếng trời [giếng trời không phải hầm chông] và xác bị thiêu cháy v.v…

Huân chương chiến công hạng nhất nhanh chóng được truy tặng và truy phong quân hàm vượt cấp.

Tất cả cũng chỉ từ nguồn tin duy nhất của cổng công an. 700 tờ báo thật khỏe hầu như không phải tác nghiệp vì… không được tác nghiệp gì ngoài đăng theo nguồn tin duy nhất ấy.

Hơn 30 người làng hoành bị truy tố với tội danh giết người. Câu chuyện chưa khép lại, còn dài…

Tôi nhớ một câu chuyện hơn 30 năm trước – 1978 khi toàn bộ một B 30 người [Trung đội – phiên chế của lực lượng lao động không phải quân sự] thanh niên xung phong mà hầu hết là nữ bị Polpot tập kích thảm sát, hãm hiếp, chặt đầu, mổ bụng trên chiến trường Kampuchia.

Tin tức hầu như được loang đi bằng miệng, chỉ quân đội mới có khí tài, đường dây thông tin. Thanh niên xung phong (TNXP) là lực lượng hục vụ chiến đấu tải đạn, tải thương, làm đường… khi xảy ra thảm sát hoàn toàn họ không được trang bị vũ khí để chiến đấu.

Khi ấy tôi ghi vội những dòng thông báo gửi về lực lượng thanh niên xung phong mà bộ chỉ huy đang đóng tại số 922 Nguyễn Trãi quận 5. Mảnh giấy cuộn tròn bỏ trong vỏ đạn chuyển theo xe quân đội về thành phố. Khi ấy, chỉ huy trưởng là ông Võ Viết Thanh, sau ông Võ Viết Thanh sẽ là Lê Thanh Hải nắm quyền chỉ huy thời “hậu chiến“.

Tôi không rõ mảnh thông báo ấy có đến hay không. Sau này khi trở về thành phố được nghe kể bằng cách nào đó thông tin rò rỉ, mỗi ngày đều có các bà mẹ, người chị đến 922 Nguyễn Trãi hỏi tin về con cái mình đang phục vụ chiến trường. Cũng một tháng sau, lực lượng thanh niên xung phong được trang bị vũ khí để tự vệ và chiến đấu khi cần.

Quyết định này từ ý kiến của ông Võ Văn Kiệt sau khi trao đổi với chỉ huy trưởng lực lượng Võ Viết Thanh.

Trở lại câu chuyện, đấy là thời hoàn toàn không có internet, mọi thông tin thường phải đi chậm hơn thực tế chiến trường. Tôi không rõ cuộc thảm sát của Polpot vào một trung đội thanh niên xung phong bao nhiêu tên nhưng chắc chắn chúng có đầy đủ vũ khí còn TNXP tay không. Chúng cũng đánh úp lúc rạng sáng.

Khi Lê Thanh Hải lên nắm lực lượng TNXP thành phố một trong những việc “cần làm ngay“ là xóa sổ tờ báo đang có tiếng vang của TNXP – tờ Tuyến Đầu, giải tán bộ biên tập của tờ báo. 30 năm sau cũng Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, đàn áp khốc liệt những cuộc xuống đường chống Trung Quốc tại Sài Gòn. Chính họ ra lịnh xóa sổ, đục bỏ một bài thơ tưởng nhớ những liệt sĩ TNXP khắc trên tường tại đền tưởng niệm Bến Cầu – Tây Ninh. Tác giả bài thơ ấy còn sống đơn giản vì đấy chính… là tôi.

Một bài thơ chả là gì so với xương máu ngút ngàn của những chiến sĩ và những người tnxp trẻ tuổi của Sài Gòn. Họ hy sinh tại chiến trường nhưng chưa hề có huy chương, huân chương nào cho họ dù hương linh họ chắc cũng không cần.

Nhắc những cái tên ấy chỉ để nhắc một thời mà những cái tên nay là TỘI PHẠM từng quyền lực ngất trời để tiếp tục gây tội ác kinh thiên, đẩy hàng ngàn người dân Thủ Thiêm vào thảm cảnh không mái nhà suốt 20 năm. 20 năm, đủ để một đứa trẻ sơ sinh thành những chàng trai cô gái mù mịt tương lai ngay giữa đô thị rực sáng ánh đèn.

Thủ Thiêm câu chuyện còn dài…
Đồng Tâm câu chuyện còn dài…

ĐỖ TRUNG QUÂN

***

SỰ HY SINH Ở ĐỒNG TÂM – MỘT VÌ SAO RƠI CHO MUÔN VÌ SAO SÁNG

Với sự ra đi của cụ Lê Đình Kình thì coi như kết quả xung đột Đồng Tâm sẽ có một hồi kết không mấy tích cực. Sống ở một đất nước chuyên chế thì kết quả đó cũng không làm nhiều người bất ngờ. Nhưng điều gây phẫn nộ nhiều nhất chính là phản ứng và ý kiến của cộng đồng mạng về vụ việc.

Trên truyền thông đại chúng thì gần như tất cả tin tức về Đồng Tâm đều tiêu cực cho người dân làng. Họ dùng những thuật ngữ to lớn như “Khủng Bố” để miêu tả những người thôn quê đang dùng mọi cách để giữ đất. Họ huy động hơn ngàn binh sĩ chỉ để dẹp loạn thay vì bảo vệ biên giới.

Người dân đa số nghe sao thì tin vậy. Đọc những bình luận thì không thể nào tin được những lời đến từ những người trí thức cho đến thanh niên. Tất cả đều coi những con người bé nhỏ nghèo nàn như những kẻ thù hoặc kẻ cướp cần phải dẹp bỏ.

Đây xin không kể chi tiết về vụ việc, bạn có thể tìm thông tin ở nhiều nơi khác, mà là phân tích tác động của xung đột.

Liệu sự nổi dậy và hy sinh của người dân Đồng Tâm có phải là vô ích không? Nếu nhìn từ bên ngoài thì sẽ cho là vậy. Nhưng nếu suy nghĩ và có tầm nhìn thì sẽ thấy đây là một tiếng nói của tất cả những nông dân được truyền đạt bởi một số người.

Người dân Việt Nam lấy gia đình làm nền tảng và mảnh đất cha ông để lại làm kế sinh nhai. Nhưng dưới chế độc CNXH hiện tại, họ chỉ là những kẻ ở tạm trên quê hương mình vì không được đứng tên sở hữu. Đất đai không thuộc về họ mà nằm trong tay kẻ khác.

Hãy tưởng tượng một ngày nào đó gia đình bạn đang sinh sống vui vẻ, bỗng nhiên chính quyền đòi lại đất dưới danh nghĩa “quy hoạch,” “lợi ích công” hay “quốc phòng” với mức đề bù quá rẻ chẳng khác nào cho không – thì bạn sẽ cảm thấy thế nào và phản ứng ra sao.

Bạn sẽ tức giận? Rồi sao nữa. Bạn sẽ phẫn nộ? Rồi làm gì tiếp. Chửi ư? Vô tác dụng. Phản kháng ư? Dám không.

Đó là người dân Đồng Tâm. Họ như bao nông dân khác đang sống và tồn tại vì đất. Nếu mất thì họ như người không nghề nghiệp và cách mưu sinh, chẳng khác nào xác không hồn. Vì sống mà như chết, cho nên họ không chịu im lặng. Vì bị ép vào đường cùng, cho nên họ nổi dậy. Đã hai năm rồi họ không thể làm được gì trên mảnh đất của mình và bị coi là kẻ thù của đất nước vì chống lại một chính sách cướp hợp pháp.

Nhờ những cá nhân can đảm ở Đồng Tâm nên chính quyền phải suy nghĩ lại chính sách. Không thể nào tiếp tục như vậy nếu không thì người dân sẽ làm loạn. Nhờ sự lên tiếng của những hộ nghèo đó nên sự lạm quyền được hạn chế. Từ nay về sau khi có quy hoạch thì phải giảm mức độ tiêu cực xuống. Chính vì sự nổi dậy đó nên những nông dân khác không cảm thấy đơn độc. Sau này khi có xung đột thì chính quyền phải đàm phán với dân nếu không muốn điều tương tự xảy ra.

Nhưng những kẻ chửi bới và hạ thấp những con người nổi loạn kia không nhìn thấy điều đó. Trong mắt họ, nếu không ảnh hưởng trực tiếp đến mình thì bất cần và bất quan tâm. Cho đến khi điều tương tự xảy ra thì lúc đó sự hy sinh của người dân Đồng Tâm mới được cảm nhận.

Nếu không ai lên tiếng, không ai phản kháng hoặc không ai nổi dậy thì chúng ta sẽ sống trong một xã hội câm và một đất nước mù loà. Thế giới đó đang tồn tại vì chúng ta đang duy trì nó với sự vô cảm của bản thân.

Đồng Tâm như một tiếng hét, “Quá đủ, chúng tôi sẽ không cam chịu. Quá lâu, chúng tôi sẽ không im lặng nữa.” Cho nên họ đại diện cho tất cả, làm điều bấy lâu chúng ta muốn làm. Sự hy sinh đó không hề vô ích.

“Một vì sao rơi cho muôn vì sao sáng.” [14.1.2020]

Ku Búa @ Cafe Ku Búa

NO COMMENTS