Dế mèn không phiêu lưu ký…

0
430

Dế mèn không phiêu lưu ký và ánh sáng thiện lương của ngọn đèn hàng xóm

Ánh đèn đường và con dế mèn quý hiếm

Có một cậu bé con nhà nghèo rất chăm học cha mất sớm. Căn nhà nhỏ, xiêu vẹo, mỗi hai mẹ con thui thủi với nhau. Biết mẹ phải gồng gánh bán bưng, tần tảo lo cho mình, mỗi đêm để tiết kiệm điện của nhà, cậu đem sách vở ra cột đèn đường để làm bài tập vì nhà duy nhất chỉ có mỗi ngọn đèn le lói yếu ớt treo trên trần không đủ sáng. Người mẹ thương con bảo nó rằng bà sẽ dành dụm mua cây đèn bàn nhưng thằng bé khăng khăng bảo ngọn đèn đường trước cổng nhà sáng lắm. Thấy không làm tổn hại gì đến ai, chẳng phải là hành động trộm cắp hay lạm dụng phương tiện của công nên bà cũng âm thầm chấp nhận, không lên tiếng ngăn cản nữa.

Ngày nọ người thợ làm vườn của nhà biệt thự kế bên trèo lên cắt nhánh cây không biết vụng về như thế nào mà ông ta làm nghiêng cái đèn pha chống trộm của biệt thự về hướng phía nhà nó nên khi trời tối chiếc đèn tự động bật này chiếu sáng góc sân cửa nhà cậu bé.

Cậu bé thấy thế thôi ra cột đèn đường học nữa. Đêm nào cũng lợi dụng ánh đèn sáng hắt qua nhà mình, cậu lặng lẽ tha hồ trau dồi bài vở.

Nhưng người mẹ phát hiện. Bà ta la rầy và bảo rằng hành động lợi dụng sự sơ xuất của nhà người khác như thế là không tốt kể cả sau này nó có trở thành ông tiến sỹ. Rồi bà bảo cậu bé sang nhà kế bên báo cho người ta biết cây đèn của người ta bị chệch sang nhà mình.

Cậu bé rụt rè đi qua căn biệt thự.

Một lúc sau cậu bé trở về vui vẻ kể cho mẹ cậu biết là cậu qua đấy và đã gặp được cả hai ông bà chủ nhân của căn biệt thự.

“Thế họ nói gì với con?” Người mẹ nhẹ nhàng hỏi.

“Hai bác ấy tốt lắm mẹ ơi. Hiền khô à. Bác gái lấy bánh và pha sữa tươi cho con uống nữa nhưng con nghe lời mẹ dạy là không xin ai bất cứ gì hết nên con từ chối nhưng bác ấy bảo bác tặng con chứ con có xin đâu. Bác gái bảo bác trai sưu tầm dế và bác để ý thấy có một loài dế rất hiếm đêm nào cũng bay từ nhà mình ra cột đèn điện ngoài đường nên hai bác cho người xoay cái đèn sang nhà mình để canh bắt con dế đó mẹ. Hai bác nói cho hai bác xin lỗi và sẽ sang nhà nói chuyện với mẹ sau. Mà con có thấy con dế nào đâu mẹ?” Cậu bé ngây thơ trả lời.

Nghe xong người mẹ khựng người một chặp rồi bỗng nhiên như hiểu ra, bà ôm mặt oà khóc. Bà xoa đầu con thổn thức:

“Hai bác ấy nhân từ quá. Ráng học ngheng(*) con. Con dế ngoan quý hiếm của mẹ.”

Tịnh Như Không

(*) giọng Nam đọc có thêm chữ g

NO COMMENTS