Bệnh phụ khoa…

0
73

Tôi là bác sĩ hay anh là bác sĩ?
(Chuyện phiếm ở xứ Công Gồ. Không liên quan đến ai)

Một quan chức bị bệnh lạ sang Nhật chữa bệnh. Bác sĩ hỏi:

– Sao mồm lở loét hết thế này?

– Có lẽ do bụi mịn – Bệnh nhân trả lời.

Bác sĩ ngạc nhiên:

– Bụi mịn thì vào phổi. Sao lại vào mồm?

– Dạ vì tôi hay nói. Dân sợ hãi bụi mịn không dám ra đường, tôi phải nói cho dân bớt hoang mang – Bệnh nhân ráng mở mồm ra trả lời thật lưu loát, hào hùng như đã trả lời trước dân.

– Bụi mịn là rất nguy hiểm – Bác sĩ giảng giải – Sao không đeo khẩu trang khi nói cho bụi khỏi bay vào mồm?

Bệnh nhân gãi đầu gãi tai:

– Đeo khẩu trang vào mồm thì nói ai nghe? Mình là nhà quản lý môi trường thì phải xông xáo vào môi trường để trải nghiệm cho dân thấy chứ không thì ai tin? Bác sĩ có tin tôi đã từng cởi trần tắm biển nhiễm độc không?

Bác sĩ gật đầu thán phục:

– Nhưng anh nói gì với dân cho dân tin?

Bệnh nhân ráng mở mồm thật loe ra để giảng giải như giảng giải trước dân:

– Tôi nói, bụi mịn là do xe cộ nhiều quá. Dân thành phố văn minh mà lại còn nấu nướng bằng than tổ ong. Lại gần tết, nhiều nhà thi nhau dọn dẹp. Nhiều người không tắm hay gãi đầu cũng gây bụi mịn…

– Ơ… sao không nói nhiều nhà máy nhiệt điện chạy bằng than, một ngày xả hàng tấn khói bụi lên trời? – Bác sĩ cắt lời.

– Tôi mà nói thế thì dân kéo đến dỡ bỏ nhà máy thì lấy cứt gì mà ăn? – Bệnh nhân khẳng khái trả lời.

Bác sĩ gật đầu. Không nói gì thêm. Xong ghi vào phiếu khám bệnh một câu gọn lỏn: “Bệnh phụ khoa”. Và dặn khi ra đường nhớ mặc quần và đeo softina để phòng lở loét.

Bệnh nhân trố mắt hỏi:

– Dạ thưa bác sĩ, tôi đàn ông, sao bác sĩ ghi là bệnh phụ khoa?

Bác sĩ gắt:

– Tôi là bác sĩ hay anh là bác sĩ?

CHU MỘNG LONG

NO COMMENTS