Bất hạnh cho nhân dân…

0
275

Bất chấp báo giới phản ứng dữ dội, bất chấp nhân dân lên án gay gắt, cho đến hôm nay, ông Nguyễn Hạnh Phúc, tổng thư ký của Quốc hội, vẫn một mực khẳng định, báo giới được dự họp 15 phút trong đầu mỗi phiên họp, sau đó sẽ có thông cáo chung cho các báo. Tiếp đến, tuỳ theo từng tôn chỉ, mục đích của các báo để mời dự ở từng buổi họp với nội dung phù hợp.

Nỗi sợ Nhân dân?…

Ông Phúc khẳng định không hạn chế báo chí nhưng sự thực rành rành là họ đưa ra quy định hạn chế thời gian, ban đầu tính cho dự 5 phút, nay tăng lên cũng chỉ vỏn vẹn 15 phút. Tôi không nghĩ một người làm đến vị trí tổng thư ký của cơ quan quyền lực cao nhất nước lại nguỵ biện như vậy. Không cho báo chí vào họp đầy đủ buổi họp chính là hạn chế báo chí, gián tiếp hạn chế quyền được theo dõi, giám sát và phản biện của nhân dân.

Mỗi nhà báo có góc nhìn và cách thức tiếp cận thông tin riêng của họ. Nếu thông tin họ đưa ra đảm bảo tính trung thực thì cần phải tôn trọng cách tiếp cận và góc nhìn riêng của họ. Nếu bắt báo chí chỉ được đưa tin dựa trên một thông cáo báo chí thì chẳng khác nào coi nhà báo, mà gián tiếp là coi dân là những con cừu.

Quốc hội do dân bầu ra. Chính họ vẫn một mực khẳng định điều đó. Vậy nay họp, không cho báo chí tự do thông tin, thì người dân làm sao có góc nhìn đa chiều để giám sát và phản biện.

Quốc hội tiêu tiền thuế của dân. Nếu hạn chế thông tin thì người dân làm sao biết được tiền thuế của dân được sử dụng hợp lý, được trả cho những người xứng đáng, hay lại phung phí vào những câu chuyện trời ơi đất hỡi?

Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất. Quốc hội không phải phường chèo. Nhưng để những người ngồi trong hội trường quyền lực ấy không diễn tuồng thì nhất thiết phải có sự giám sát của người dân thông qua thông tin đa chiều trên báo chí.

Thưa ông Nguyễn Hạnh Phúc, cơm ông ăn, nước ông uống, áo ông mặc… tất cả đều từ những đồng tiền xương máu của nhân dân. Ấy vậy mà ông đáp lại bằng những quyết định thiếu tôn trọng nhân dân đến vậy sao?

Thưa ông Nguyễn Hạnh Phúc, tên ông là hạnh phúc, nhưng tôi sợ rằng ông sẽ mang đến nỗi Bất Hạnh cho nhân dân.

BẠCH HOÀN

Thưa ông Nguyễn Hạnh Phúc,

Khi mà ông hạn chế báo giới ở Quốc hội, nghĩa là ông đã giao quyền lực cho mạng xã hội. Nơi mà không ai có thể kiểm soát được.

Ông rất nhầm khi vẫn tin báo giới đang chi phối thông tin như ngày trước.

Quan trọng hơn, nhu cầu được tiếp cận thông tin từ các cơ quan truyền thông hợp lệ của nhân dân là có thật. Ông đang vi phạm nghiêm trọng quyền hoạt động của báo chí và quyền được biết của nhân dân.

Ông rời vị trí Tổng Thư ký Quốc hội đi, thưa ông. Chỗ ấy quá tầm với tư duy của ông.

Đó cũng là một cách đóng góp cho quốc gia!

*****

Thưa đồng nghiệp, các anh chị còn chờ gì nữa!

Tôi trước đây rất e ngại khi đặt các câu hỏi vì sao lại im lặng, vì sao lại không lên tiếng đối với người này hay người khác. Bởi tôi nghĩ lựa chọn của mỗi cá nhân luôn xứng đáng được tôn trọng.

Mười hai năm theo nghề báo, tôi vẫn tin người mưu sinh bằng chữ, người chọn nghiệp cầm bút trong cõi đời này có thể mất tất cả ngoại trừ lương tri và sự tự trọng. Và nhà báo phải là người có trách nhiệm đóng góp cho sự phát triển xã hội, ít nhất là thúc đẩy sự minh bạch, tự do thông tin.

Vậy mà, có rất nhiều thứ chúng ta đã im lặng, chúng ta đã để người khác nói hộ cho mình. Trong lúc, lý ra chúng ta phải lên tiếng về điều đó.

Và bây giờ ngay với sự vô lý từ quy định của Quốc hội, chúng ta vẫn im lặng thì liệu chúng ta có xứng đáng với điều mình viết ra hay không, chúng ta có xứng đáng với nghề nghiệp mà chúng ta lựa chọn hay không, chúng ta có xứng đáng với bạn đọc đang nuôi dưỡng chúng ta hay không?

Tôi sẽ không trả lời câu hỏi này, tôi nhường lại suy nghĩ ấy cho các anh chị.

Các anh chị vẫn còn một kênh thông tin để chuyển tải quan điểm của mình mà, tại sao các anh chị lại từ chối điều ấy?

NGÔ NGUYỆT HỮU

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY