“Ai mang ngân sách hoá vàng?!”…

0
94

Nhà đầu tư Trung Quốc đang áp đảo trong dự thầu cao tốc Bắc – Nam, bóng ma đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông vẫn nguyên vẹn, tính cách vinh thân phì gia của nhiều quan chức vẫn nguyên vẹn…

Ngoài biển Đông, nó dòm ngó vùng đặc quyền kinh tế của nước mình.

Trong đất liền, nó đục khoét bơm đầy lòng tham của một bộ phận cán bộ, cấu kết với doanh nghiệp Việt gian…

Đều là tình huống, lưỡng đầu thọ địch.

Một bài viết cũ, “Ai mang ngân sách hoá vàng?!”.

…” Sòng phẳng mà nhìn nhận với nhau, Ngô tin lãnh đạo đều biết vì sao có chuyện đội vốn, không chỉ đội vốn vài lần mà đội vốn mấy chục lần. Đội vốn đến phi lý, đội vốn đến không tưởng, đội vốn đến độ Ngô tưởng rằng chị buôn bán đồng nát hoạch định chi phí kinh doanh sinh lãi còn tốt hơn bao nhiêu ban bệ hưởng áo mão cân đai, hưởng xe công thư ký, hưởng tiền lương ngân sách.

Từ chuyện đội vốn quay ngược lại những phát biểu kiêu hãnh ngay từ ban đầu khi công trình nào đó chuẩn bị khởi công sẽ thấy. Hóa ra, là lời đường mật chót lưỡi đầu môi để đánh lừa cả, lừa từ Trung ương đến lừa người dân, vượt mặt cả Chính phủ để tiện bề tăng vốn đầu tư.

Ngay như sự vụ đang rất nóng là Thủ Thiêm cũng vậy, Ngô hỏi khí không phải, làm sao có thể gây ra một vụ siêu khó như vậy.

Thanh tra Chính phủ gay gắt, “UBND TP HCM đã tạm ứng, quản lý, sử dụng nguồn vốn ngân sách chưa đúng với quy định; không hoàn trả tạm ứng hàng năm theo Luật Ngân sách với tổng giá trị hơn 26.300 tỷ.

Cơ quan này yêu cầu UBND TP phải thu hồi và hoàn trả ngay 26.300 tỷ đồng đã tạm ứng không đúng quy định từ ngân sách Nhà nước để đầu tư cho Khu đô thị mới Thủ Thiêm tính đến ngày 30/9/2018″.

Thủ Thiêm nhiều phiền muộn, đằng đẵng hơn hai mươi năm dài người dân khiếu kiện, dân ra Trung ương thiếu điều muốn lập nên làng Thủ Thiêm để gửi đơn tố cáo. Bao nhiêu đời Chủ tịch, bao nhiêu đời Bí thư, toàn hứa với hẹn, toàn đối thoại rồi gặp gỡ dân, nhưng mà có gặp bao nhiêu, có hứa bao nhiêu thì dân mất đất vẫn hoàn mất đất.

Dân mất đất rồi, ngân sách lại còn mất thêm 26.300 tỷ đồng, nghĩa là hơn 1 tỷ đô. Lãnh đạo TP HCM xuống tay cú này mạnh quá, một phát sạch luôn. Có đời thuở nào làm một dự án mà dân mất đất còn Chính phủ mất tiền bao giờ, ăn gì mà trọn, ăn đầu ăn luôn đuôi, còn khúc giữa làm lợi cho doanh nghiệp.

Có điều sống trên đời đâu ai lại cho không ai một món lợi bao giờ. Vậy là suy ra, ăn tất, ăn đầu ăn giữa ăn đuôi luôn. Mình cứ ăn cho mập thây cho đầy két, hậu quả ra sao thì từ từ tính, ai oán ai thán thì miệng gần tai ai khóc nấy tự chùi nước mắt vậy.

Ngô nghĩ rằng, pháp luật của nước mình đã không theo kịp biên độ của lòng tham rồi. Khi không theo kịp biên độ của lòng tham, pháp luật không đủ sức răn đe nữa. Ngô lấy một giả thuyết, chẳng hạn cứ công trình nào tăng vốn quá bao nhiêu phần trăm hay tăng vốn tổng số tiền, thì người đứng đầu Bộ ngành, địa phương đang làm chủ đầu tư sẽ bị xử lý. Nhẹ thì cắt chức, nặng thì chuyển hồ sơ sang Cơ quan Điều tra khởi tố.

Chỉ cần như vậy thôi, chúng ta sẽ sớm dẹp được cái chuyện của công không ai tiếc, cha chung không ai khóc này. Chứ hiện trạng bây giờ có thấy quan chức đầu ngành đầu Bộ nào sợ đâu, ông nào cũng cười cũng nói, mỗi kỳ chất vấn mặt mày nhăn nhó xíu cho qua truông rồi mọi thứ lặp lại y như cũ.

Mà tâm lý thông thường, thấy tiền sẵn đó lại không ai giám sát canh chừng, tội gì không “thuổng” một chút. “Thuổng” được một chút thấy an toàn, lại tiếp tục thuổng một chút nữa.

Quốc khố có một chỗ cho chuột chui ra chui vào cũng cạn, huống hồ ngân sách đang loạn chuyện đội vốn nghìn tỷ như thế này.

Làm sao mà không khó cho được, muốn hết khó cũng không biết phải làm sao…”.

NGÔ NGUYỆT HỮU

NO COMMENTS